Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
cuộc là em muốn để hắn chết? Hay là anh chết?"
"Không..." Đột nhiên nghe đến những chuyện này, trong lòng cô không khỏi rối loạn.
Thù Thành nhìn ánh mắt u ám của cô, không lên tiếng, quay đầu lại giơ súng nhắm vào Dạ Nhiên.
Dạ Nhiên chỉ lẳng lặng nhìn Liên Sơ, hy vọng ánh mắt của cô có thể nhìn theo họng súng, quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn một cái.
Không nghĩ tới, cô đột nhiên tiến lên một bước nắm lấy bàn tay đang nắm súng của Thù Thành: "Đừng như vậy, giao hắn cho cảnh sát đi! Để luật pháp giải quyết toàn bộ vấn đề. Thù Thành, anh vốn định làm như vậy, đúng không? Em nhìn thấy Vên Ngạn cũng ở gần đây, giao Dạ Nhiên cho anh ấy được không?"
"Viên Ngạn?" Thù Thành khẽ cười lạnh: "Chờ Viên Ngạn chạy tới đã không nhìn thấy bóng dáng của hắn rồi, em chớ có hoài nghi năng lực chịu đựng và khả năng sống còn của hắn?
Liên Sơ không khỏi sửng sốt, sau đó cắn răng, chợt dùng sức đoạt lấy khẩu súng từ tay Thù Thành. Lửa giận trong mắt Thù Thành càng thêm mãnh liệt, chỉ có vẻ mặt sắc lạnh vẫn trừng cô, mặc cô đoạt lấy khẩu súng, trong lòng anh lại đột nhiên xám xịt như tro tàn.
Nhưng mà, lại thấy Liên Sơ xoay người như chớp, bình tĩnh bắn một phát vào đùi của Dạ Nhiên. Thù Thanh kinh hãi, Dạ Nhiên khuỵu gối nửa quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng như lửa không thấy rõ là vui hay giận. Ánh mắt hai người giao nhau, Liên Sơ ngoảnh mặt đi, lại giơ súng bắn vào chiếc xe hơi đang lộn nhào trên mặt đất cách đó mấy chục thước.
Bình xăng bị một phát bắn thủng.
Trong nháy mắt, một tiếng nổ "Uỳnh" thật lớn vang lên, xe bốc cháy.
Ánh lửa thoáng chốc chiếu rọi cả bầu trời, xé rách màn đêm.
Liên Sơ quay đầu lại nhìn Thù Thành: "Bọn Viên Ngạn sắp tới rồi, Dạ Nhiên bị thương như vậy chắc chắn là không chạy được. Thù Thành, chúng ta đi."
Thù Thành đứng nghiêm bất động, gương mặt tựa như điêu khắc càng lúc càng nghiêm nghị, anh gằn từng chữ nói: "Từ trước đến nay, em luôn có rất nhiều lý do để ngăn cản anh giết hắn. Liên Sơ nói cho anh biết, trong lòng em rốt cuộc là không muốn anh giết người, hay là không muốn để hắn phải chết?"
"Thù Thành!"
"Đừng nói gạt anh!" Giọng nói của anh bỗng ngang ngược.
Từng tia lửa đôm đốp chiếu vào ánh mắt cuồng bạo của anh càng thêm nóng rực, Liên Sơ nhìn thấy ánh mắt của anh, không cách nào che giấu: "Phải, em không muốn anh vì em mà giết người, cũng không hy vọng hắn vì thế mà phải chết....Dù sao hắn cũng đã cứu em, cũng vì cứu em mà mới bị thương nặng như vậy."
"Vậy thì sao?" Thù Thành lạnh lùng phản bác: "Nếu như không phải hắn thiết kế dụ em vào cuộc, nếu như không phải hắn hãm hại anh ngồi tù ở Mĩ, em băn bản không cần lẻ loi đối mặt với chuyện này."
Lồng ngực Liên Sơ chợt chấn động: "Cái gì? Anh...Em không biết."
Thù Thành tiến lại gần hơn một bước: "Hiện tại em cũng biết rồi. Liên Sơ, đưa súng cho anh, để anh lấy lại công đạo cho những việc mà chúng ta gặp phải từ trước tới nay, còn không, em tự tay giải quyết chuyện này."
Liên Sơ không nhịn được lui lại: "Không...."
Ánh mắt Thù Thành thoáng vụt tắt, trong ngực phát ra một tiếng cười khổ lạnh đến thấu xương: "Em xem, tất cả đều là mượn cớ, rốt cuộc, là em không nỡ để hắn chết."
Trong lòng Liên Sơ vừa hỗn loạn vừa đau nhức: "Không, Thù Thành, anh đừng hiểu lầm em, không phải như anh nghĩ. Em quả thật không muốn hắn chết, nhưng cũng không phải bởi vì em có bất cứ tình cảm nào với hắn."
"Vậy vì cái gì?!" Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt ấy khiến hô hấp của cô dừng lại.
Liên Sơ đáp: "Tương trợ nhau lúc hoạn nạn, đó là tương trợ lẫn nhau lúc hoạn nạn."
Ánh Đèn
Đêm đó, gió thổi mây bay, trên bầu trời hiện lên một vầng trăng khuyết, mặt nước màu xanh dương đậm đã được che phủ bởi một tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Ánh trăng lạnh như băng, dòng sông như tơ lụa, hắn và cô trôi dạt trên một chiếc thuyền hoang. Toàn thân hắn lạnh ngắt, từ từ mất đi cảm giác, trong lòng lại dậy lên một chút tư vị ngọt ngào, cho đến khi lại ngủ.
……
Một lần khác, hắn và Liên Sơ cùng nhau canh giữ trước giường bệnh suốt một ngày một đêm, tờ mờ sáng lại nghe được có người gọi nhỏ: “Chú, chú.”
……
Thời gian quay lại mấy năm trước, trước cửa phòng khám Lưu Nhất Minh, Liên Sơ nói với hắn: “Dạ Nhiên, việc tôi có thể làm cũng chỉ có chừng thứ này, về sau anh hay tự mình bảo trọng.”
“Liên Sơ, cảm ơn em.”
Cô lắc đầu: “Anh đã cứu tôi, chúng ta coi như huề nhau.”
……
Tình huống bây giờ cũng giống như lúc trước, việc cô có thể làm cho hắn cũng chỉ có vậy. Năm đó, cô dẫn hắn xuống thuyền, giao cho bác sĩ, cho hắn một cơ hội sống sót liền dứt khoát bỏ đi. Hiện tại, cô ngăn cản Bùi Thù Thành, bắn bỏ chân của hắn, lại để cho hắn một cơ hội nhận sự phát quyết “công bằng” của pháp luật, sau đó có thể ung dung thoải mái rời đi.
Đương nhiên, rốt cuộc tin mình sống hay chết có lẽ còn có thể đổi được vài tiếng khóc sụt sịt của cô.
Việc cô có thể làm cho hắn cũng chỉ có vậy.
Cô gọi đó là “Tương tr