Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.

vợ chưa cưới của Thư Yểu Ninh, nhưng Kỷ Ngân Viễn cũng không hỏi tại sao, chỉ cười khẽ nói, “Hơi khó.”
Yểu Nhiên lập tức nhăn mày.
Hình như anh cố ý khiến cô phải sốt ruột, dừng một hồi lâu sau mới nói tiếp, “Cho nên hai người phải chạy nhanh một chút.”
Anh lại trêu cô!
Không đợi Yểu Nhiên kịp bất mãn, Thư Yểu Ninh đã nói, “Doanh trưởng Kỷ, tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ trước khi làm.”
“Đây là nhà họ Thư, muốn vây khốn anh thì hơi khó, nhưng nếu anh định dẫn vợ chưa cưới của tôi và Thư Yểu Nhiên đi.... ......” Thư Yểu Ninh chỉ nói đến đây, Kỷ Ngân Viễn rất thông mình, hẳn là sẽ hiểu hàm ý.
Thư Yểu Ninh nhìn thẳng Kỷ Ngân Viễn, lạnh lùng trong mắt khiến người ta rõ không phải anh ta đang nói đùa.
Yểu Nhiên nắm chặt tay cô gái kia, tức giận quát, “Chị ấy không phải là vợ chưa cưới của anh! Nhất định là do anh ép chị ấy!” Yểu Nhiên lớn lên trong ngôi nhà này, nên tất nhiên biết ở đây đề phòng rất nghiêm ngặt, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn nếu thật bức Thư Yểu Ninh điên lên, chỉ sợ ba người họ không ai đi được.
“Tôi ép cô ấy?” Thư Yểu Ninh cười lạnh. Cô gái kia nghe vậy tiếp lời, “Nhiên Nhiên, hình như em hiểu lầm gì rồi!”
Cô gái kia muốn thoát khỏi tay Yểu Nhiên, nhưng bị cô nắm quá chặt, đành cười khổ nói, “Chị và Yểu Ninh yêu nhau, làm gì có chuyện ép gì ở đây?”
“Chị còn nói tốt cho anh ta!”
Cô gái kia tiếp, “Nhiên Nhiên, em hiểu lầm rồi.... ...”
“Tống Quân! Chẳng lẽ chị quên trước kia anh ta đối xử với chị thế nào sao?!”
“Thư Yểu Nhiên!” Thư Yểu Ninh rống lên, “Tống Quân đã bị cô hại chết từ lâu rồi!”
Thư Yểu Ninh vừa nói xong, mọi người đều ngây người.
Vợ chưa cưới của Thư Yểu Nhiên ngạc nhiên vì lần đầu tiên nghe thấy Thư Yểu Ninh nói tục, mà lại trong tình huống không hiểu gì thế này.
Còn Yểu Nhiên, hiển nhiên là sợ ngây người, cô trợn to mắt, run rẩy nhìn Thư Yểu Ninh, đột nhiên cảm thấy mặt Thư Yểu Ninh hơi mờ ảo.
Sắc mặt Kỷ Ngân Viễn khẽ biến, anh nhìn cô hồi lâu, bỗng ấn mặt cô vào lòng mình.
Yểu Nhiên ôm hông Kỷ Ngân Viễn theo bản năng, siết ngày càng chặt.
Cô bị dọa sợ.
Nghĩ vậy, mặt Kỷ Ngân Viễn lạnh xuống, anh rất hiếm khi tức giận, nhưng lúc này, Thư Yểu Ninh đã chạm đến giới hạn của anh.
“Đoàn trưởng Thư,” anh gằn từng chữ, “Mong anh hãy nói chuyện đúng mực!”
Thư Yểu Ninh nghẹn họng, tự nhiên có cảm giác kiêng dè người sĩ quan trẻ tuổi trước mắt này. Nhưng chỉ nháy mắt Thư Yểu Ninh đã phục hồi lại tinh thần, bỗng thấy buồn cười, có gì mà phải kiêng dè?
“Tôi cảm thấy tôi nói chuyện rất đúng mực.”
Thư Yểu Ninh nhìn vào cánh tay đang nắm lấy cô gái kia của Yểu Nhiên, cười lạnh nói, “Thư Yểu Nhiên, cô còn dám nhắc tới Tống Quân ?!”
Hô hấp của Yểu Nhiên dần dần khó khăn, trong đầu cô lại bắt đầu hiện lên một mảnh đỏ tươi.
Bầu trời cũng tươi đẹp giống như trong giấc mơ vừa rồi, ở ngôi biệt thự mang phong cách cổ điển, dây leo xanh mướt bò cả vào cửa sổ, gió hè nhẹ nhàng thổi qua, rung nhẹ lá cây.
Cô có thể nhớ rõ bộ dáng mỉm cười của Tống Quân, xinh đẹp như tiên nữ, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị một màu đỏ bao trùm.......
Yểu Nhiên cảm thấy đầu càng ngày càng đau, dường như đứng không vững, “Tống Quân.... .... Tống Quân.......”
Giọng cô run rẩy, các ngón tay vì níu chặt áo sơ mi của Kỷ Ngân Viễn mà trở nên trắng bệch, “Chị ấy không chết....... Không có chết.... ...”
Yểu Nhiên lặp đi lặp lại câu này, giống như chỉ cần lặp lại nó sẽ cho cô sức mạnh to lớn, cô đẩy Kỷ Ngân Viễn ra, đối diện với Thư Yểu Ninh, oán hận nói, “Nhất định là thủ đoạn của anh, anh cho rằng tôi còn có thể tin anh sao?”
Ánh mắt của cô dần kiên định, cô siết chặt nắm tay, “Anh giam lỏng chị Tống Quân trong phòng, ngày ngày ngược đãi, căn bản không xem chị ấy là người!”
“Chị ấy là bị anh làm cho suy sụp! Anh mau trả chị ấy cho tôi, trả lại cho tôi!” Giọng Yểu Nhiên càng lúc càng lớn, tức giận cũng càng ngày càng nhiều, cô xông lên muốn chụp lấy Thư Yểu Ninh, nhưng bị Kỷ Ngân Viễn kéo lại, cô càng giãy giụa anh càng ôm cô chặt hơn, cuối cùng cô quay người ôm chặt lấy anh như lúc nãy.
Loại thời điểm này, anh cũng chỉ có thể cho cô một cái ôm, một chỗ để dựa vào.
Ánh mắt Thư Yểu Ninh càng ngày càng lạnh, cũng thực sự nổi giận, “Nếu không do cô ấy luôn muốn rời khỏi tôi, tất cả sẽ mãi không thay đổi. Còn cô nữa.... ....”
Thư Yểu Ninh quát khẽ, “Thư Yểu Nhiên, tôi thương yêu cô mấy chục năm, rốt cuộc cô báo đáp tôi thế này sao? Hả?”
Kể từ khi quan hệ của hai người bị đóng băng, kiểu cãi vả này có lẽ đã trở thành lệ thường, chỉ cần gặp nhau sẽ không thể không cãi.
Lòng Yểu Nhiên trầm xuống, tức giận hét lại, “Tôi cũng vô cùng thất vọng về anh!”
Cô từng cho rằng Thư Yểu Ninh chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô, là người anh trai hiền lành nhất thế giới.
Nhưng chị Tống Quân.... ... Một Tống Quân tốt đẹp như vậy.... .... Đã bị người anh trai hoàn mỹ của cô hủy diệt hoàn toàn!
Cô không cách nào quên được đoạn ký ức thê thảm đó, chị Tống Quân gầy như que củi, cả người toàn vết thương, khóc khẩn cầu cô dẫn đi, hi


Disneyland 1972 Love the old s