pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1323 lượt.

tiếng chuông điện thoại. Kỷ Ngân Viễn không hề để ý tới điện thoại reo, chỉ nhìn chăm chú vào mắt cô, “Thư Yểu Nhiên, em có còn nhớ lời em vừa nói?”
Giọng anh hơi trầm, rõ ràng là giống với ngữ điệu thường ngày, nhưng lại làm cô thấy rất không tự nhiên.
“Anh không nghe thấy à? Tôi hỏi anh dẫn em tới đây làm gì?”
“Không phải câu này!”
“Tôi chỉ nói có một câu đó thôi mà!” Cô ngơ người, bỗng như nhớ ra điều gì, “A, tôi biết rồi!”
Mắt anh chợt sáng.
“Tôi còn chưa ăn sáng!” Nói đến đây, giọng cô đầy vẻ căm giận, “ Đáng ghét, làm ầm ĩ tới trưa, hại tôi không có thời gian ăn chút gì cả.... ....”
“... ...” Nụ cười trên mặt Kỷ Ngân Viễn cứng đờ.
Anh trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc chậm rãi nói, “Thư Yểu Nhiên, em định nói mà không giữ lời?”
“???” Cô nhìn anh khó hiểu.
Kỷ Ngân Viễn, em sẽ tới tìm anh, lúc đó, chúng ta sẽ thật sự nói chuyện yêu!”
“Khụ.... .....” Yểu Nhiên nghe Kỷ Ngân Viễn thuật lại nguyên văn lời mình, ngơ ngẩn há miệng, đột nhiên cảm thấy trên mặt nóng lên.
“Cái đó.... ...” Cô thanh thanh cổ họng, nghiêng đầu đi không nhìn anh, “Tôi.... .... Khụ, bây giờ chúng ta không phải đang yêu sao?”
Những lời này như giúp cô lấy lại tự tin, “Chẳng lẽ trước giờ anh vẫn nghĩ là đang vui đùa?”
Muốn ném củ khoai lang nóng cho mình? Kỷ Ngân Viễn nhíu mày, “Tôi nghĩ rằng, những lời này phải là tôi hỏi em mới đúng.”
Bên trong thang máy, Kỷ Ngân Viễn thong thả đến gần Yểu Nhiên, từng bước chậm rãi, nhưng tạo ra cảm giác áp bách thật lớn, anh khóa cô lại giữa khuỷu tay mình và vách tường, cười như không cười nói, “Cái gì gọi là thật sự nói chuyện yêu?”
Yểu Nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú đang gần mình trong gang tấc, khẩn trương nuốt nước bọt, “Cái đó....... Kỷ Ngân Viễn.... .....”
“Ý là, trước kia đều là giả?”
Yểu Nhiên không còn lời nào để nói, quả thật cô không biết phải trả lời ra sao. Mà rất rõ ràng, anh cũng không định bỏ qua cho cô.
“... ...” Anh thiệt ồn ào!
Hoặc là không làm, còn đã làm thì phải làm cho tới. Cô vòng tay lên cổ anh, mang theo vẻ kích động như là cho hả giận, hôn lên môi anh.
Cô dùng lực hơi mạnh, khiến môi anh đụng phải răng cô, tạo ra vết rách, nhưng anh vẫn không nhíu mày dù chỉ một xíu.
Nói là hôn, chẳng bằng nói là đụng mạnh một cái rồi nhanh chóng tách ra.
Hô hấp của cô trở nên dồn dập, mắt sáng ngời, “Anh.... .... Rất ồn ào!”
Chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà cũng nói mãi không tha.
Anh cười khẽ, “Thư Yểu Nhiên, lúc em chột dạ giọng em sẽ lớn hơn bình thường.” Anh ôm lấy hông cô,nhìn chăm chú vào mắt cô, “Chột dạ hả?”
Giọng Kỷ Ngân Viễn rất thấp, nghe đầy ẩn ý.
Tim cô đập điên cuồng, người này biết Thuật đọc ý nghĩ sao?
Nhưng dù bị đoán trúng, cô vẫn mạnh miệng kêu, “Mắc gì tôi phải chột dạ?”
“Càng nói vậy, càng chứng tỏ em đang chột dạ.” Anh chậm rãi cúi đầu, môi anh gần như đụng vào môi cô, chỉ cần vừa mở miệng, hô hấp ấm áp sẽ phả lên miệng cô, “Thư Yểu Nhiên, em đang sợ ?”
“Tôi tôi tôi.... ... Tôi sợ cái gì chứ, chẳng lẽ anh có thể ăn tôi ?!” Hai gò má cô nóng như bị đốt lửa, nóng đến mức cô cảm giác mình sắp ngất.
Anh, quá gần!
Anh vươn tay ôm lấy má cô, giọng anh càng ngày càng thấp, cuối cùng nhẹ đến mức gần như nỉ non, “Chúc mừng em.......”
Mặt cô càng ngày càng nóng, tim cũng đập càng ngày càng nhanh.
Môi anh dán lên môi cô, nghe như triền miên, “Thư Yểu Nhiên, em đoán đúng.”
Cô nắm chặt ống tay áo anh.
Anh nhẹ nhàng mút môi cô, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, hoặc giống như đang thưởng thức một cái bánh ngọt cao cấp.
Hơi thở cô dần dồn dập, không cam lòng bị động, khẽ mở miệng chạm vào anh, gần như là trong nháy mắt, thắt lưng cô càng bị siết chặt, cô chỉ kịp hô nhỏ một tiếng, đã bị anh ấn vào trong ngực.
Cô bị buộc ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh, khiến lòng cô càng căng thẳng.
Yểu Nhiên là người luôn muốn giữ thế chủ động, nhưng vào lúc này, thân thể cô bắt đầu phát run.... .....
Chẳng lẽ vừa đụng đến loại chuyện này, khí thế của đàn ông sẽ trở nên mạnh mẽ ?
Cô rất kinh ngạc với thay đổi của mình, cũng không cam lòng bị người nắm mũi dẫn đi, cô ghét loại cảm giác bị yếu thế này!
Cô không ngừng nói thầm, phải tỉnh táo, cố gắng không để tay mình phát run, chậm rãi kéo cà vạt của anh.
Chỉ ngắn ngủn mấy giây mà cô đã cảm giác như dài cả một thế kỷ. Lúc này, anh vẫn thản nhiên nhìn cô, không ngăn cản, cũng không nói chuyện.
“Kỷ Ngân Viễn, tôi cho anh biết,” giọng cô vô cùng run rẩy, nhưng cô không hề ý thức được, “Muốn ăn, cũng là tôi ăn anh!”
Anh khẽ nheo mắt lại, vẫn không nói gì.
Anh không làm gì hết, chỉ lẳng lặng đứng đó, nhưng lại khiến cô có cảm giác anh giống như một con báo đang kỳ ngủ đông, không động thì thôi, vừa động......
Hừ, cô sẽ không cho anh có cơ hội động!
Từng chiếc nút áo sơ mi của anh bị cởi, để lộ ra lồng ngực rắn chắc bên trong. Yểu Nhiên biết vì đặc thù nghề nghiệp, Kỷ Ngân Viễn có vóc người rất tốt, nhưng không ngờ lại hoàn hảo đến mức này!
Rất phù hợp với cái gọi là kết hợp hoàn hảo của sức mạnh và