Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

Điểm khác nhau lớn nhất giữa cô và Tống Quân chính là thân phận của cô: con gái thứ ba nhà họ Thư, cho dù chỉ trên danh nghĩa! Nếu muốn đột phá vòng vây không phải dễ dàng, cha và anh cả không có ở đây, cho nên Thư Yểu Ninh làm chủ, nhưng chắc chắn rôi sẽ có một ngày hai người kia trở về, đến lúc đó, căn bản không cần cô mở miệng, Thư Yểu Ninh cũng sẽ tự động để cô đi.
"Cô có thể thử xem." Thư Yểu Ninh giận quá hóa cười, từ từ lại gần Yểu Nhiên. "Thư Yểu Nhiên, cô còn chưa biết hết thủ đoạn của tôi đâu!"
Lúc Thư Yểu Ninh sắp bắt được Yểu Nhiên thì một bàn tay chen ngang, dễ dàng giữ được cổ tay anh ta. Nếu bàn tay đó dùng sức, cổ tay Thư Yểu Ninh sẽ gãy lìa.
Kỷ Ngân Viễn thản nhiên nói, "Đoàn trưởng Thư, hình như anh quên còn có tôi rồi."






Tình hình đang diễn tiến theo chiều hướng xấu nhất, hiển nhiên Kỷ Ngân Viễn không thể dùng dùng phương thức đơn giản để giải quyết. Nhưng mặc kệ thế nào, anh vẫn phải dẫn Yểu Nhiên đi.
Không tiếc bất kỳ giá nào!
Thư Yểu Ninh lạnh lùng nhìn Kỷ Ngân Viễn, rồi bỗng nhiên cười một tiếng, toàn thân tản ra hơi thở nguy hiểm như con báo đang kỳ ngủ đông, chỉ cần tới đúng thời cơ sẽ bộc phát.
Còn Kỷ Ngân Viễn thì rất rành thế nào là lùi một bước để đánh trả đối phương.
Yểu Nhiên nắm thật chặt tay Kỷ Ngân Viễn, kéo anh chạy xuống lầu dưới.
Ngoài cửa chính quả thật có khá nhiều cảnh vệ giống như lời Yểu Nhiên, từ hình thể cường tráng của họ, có thể thấy rõ họ đều đã qua huấn luyện chính quy. Có lẽ cô nên may mắn vì Thư Yểu Ninh chưa cho mỗi người một khẩu súng!
Nhưng tình hình cũng không khá hơn là bao nhiêu.
Yểu Nhiên khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, “Kỷ Ngân Viễn, anh được không?”
Kỷ Ngân Viễn cười khẽ, “Rồi em sẽ biết anh có được không.”
Vừa dứt lời, đã có một cảnh vệ vung quyền đến, Kỷ Ngân Viễn nhanh chóng xoay khuỷu tay đập ngang lưng người kia, nhẹ nhàng giải quyết.
Yểu Nhiên trợn tròn mắt, bản lĩnh Kỷ Ngân Viễn quả thật tốt ngoài dự đoán, bình thường sao cô lại không nhìn ra chứ ?!
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ, anh đã hạ xong năm sáu người, mở ra một con đường, “Lên.”
Phía trước rất vắng, cảnh vệ đều bị bỏ lại sau lưng. Yểu Nhiên nghe thấy lời Kỷ Ngân Viễn nhưng không hiểu anh đang có ý gì.
Kỷ Ngân Viễn thở dài, đành kéo cô ra sau lưng mình, tiện người ngồi xổm xuống, “Tôi cõng em.”
Giờ Yểu Nhiên mới hiểu rõ, dù không biết sao anh lại quyết định như vậy, nhưng cô vẫn nghe lời trèo lên lưng anh, hai chân kẹp chặt hông anh.
Chỉ một chút trì hoãn như vậy, đã có cảnh vệ đuổi đến, Kỷ Ngân Viễn khẽ quát một tiếng, “Ôm chặt!” sau đó đá ngược vào hai cảnh vệ đang đến gần, rồi nhanh chóng chạy ra sân cỏ.
Gió ngày càng lớn, tóc Yểu Nhiên tung bay trong gió, thỉnh thoảng có vài sợi vươn trên gáy anh, lạnh lẽo, mềm mại.
Kỷ Ngân Viễn chạy cực nhanh, đám người phía sau căn bản là không đuổi kịp, rất nhanh đã bị bỏ lại.
Cổng sắt đã bị đóng kín, có không ít cảnh vệ đang canh gác, thấy hai người đột nhiên xông ra, thì vội dàn trận giới nghiêm.
Chỉ tiếc mục tiêu của Kỷ Ngân Viễn không phải là bọn họ, mà là bức tường cao bên cạnh, “Chúng ta nhảy tường ra ngoài, nhớ rõ, tuyệt đối không được buông tay.” Chờ khi cô siết anh càng chặt hơn, anh mới cười nói, “Còn chân nữa, kẹp chặt!”
“Đánh chết tôi cũng không buông! Dù là tay hay chân.... ..... A!” Cô làm bộ hung hăng nói vào tai anh, chưa dứt lời đã cảm thấy cả người đang bay lên, sợ tới mức siết chặt anh hơn.
Chỉ chớp mắt Kỷ Ngân Viễn đã mượn lực nhảy lên đầu tường, đến khi cô mở mắt ra, anh đã sớm rơi xuống nhẹ nhàng.
“Này.... ... Anh không thể nói trước một tiếng được sao!” Cô vẫn còn sợ, vừa nãy ngộ nhỡ té xuống thì phải làm sao?
Anh quả nhiên là người một nhà với Kỷ Ngân Tĩnh, đều xem tính mạng là trò đùa!
Kỷ Ngân Viễn cười nhẹ, “Yên tâm, sẽ không để em té xuống.”
Yểu Nhiên đen mặt, níu chặt lấy vai áo anh.
Dù đã ra khỏi cửa, nhưng đuổi bắt vẫn chưa kết thúc, tất cả các cảnh vệ lao ra khỏi cửa sắt, hung hăng xông về phía hai người, nhưng điều lạ là Thư Yểu Ninh vẫn không xuất hiện, khiến Kỷ Ngân Viễn rất ngạc nhiên.
Bên trong biệt thự, Thư Yểu Ninh còn đang đứng ở chỗ cãi nhau với Yểu Nhiên, lặng im không nhúc nhích.
Vợ chưa cưới của Thư Yểu Ninh đứng bên cạnh nhìn, qua hồi lâu không thấy Thư Yểu Ninh có động tĩnh gì bèn cẩn thận ghé đầu nhìn anh ta một cái, vừa lúc bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Thư Yểu Ninh quét qua, vẻ mặt lạnh lẽo của anh ta khiến cô thấy lạnh cả người.
Ánh mắt kia thật đáng sợ, hôm nay, Thư Yểu Ninh.... ... Xa lạ như một người nào khác!
Thư Yểu Ninh không để ý gì tới vợ chưa cưới của mình, chỉ xoay người đi vào phòng, dùng sức đóng mạnh cửa lại.
Một chiếc việt dã xoay đuôi xinh đẹp dừng trước cửa bệnh viện. Bệnh nhân và bác sĩ đang đi lại đều tò mò nhìn về phía chiếc xe, liền thấy một người đàn ông lạnh lùng mặc đồng phục không quân xuống xe, kéo theo một cô gái xinh đẹp tóc dài.
“Anh dẫn tôi tới đây làm gì?” Tiếng bất mãn của Yểu Nhiên xen lẫn với