Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Tác giả: Hồng Phi Nhan

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.

huyện với nhau có biểu hiện rất vui vẻ, biết mình đã được thông qua sự xét quyệt của người đạo diễn trẻ tuổi kia.
Sau đó, Lam Dật đưa kịch bản cho Mặc Tiểu Tịch, kêu cô cầm về nhà xem, hai người nói chuyện một lúc, thấm thoát thời gian đã trễ, Tô Lộ Di đề nghị ba người đi ăn cơm chung, coi như chúc mừng cho chuyện hợp tác.
Lam Dật vui vẻ đồng ý, tuy rằng Mặc Tiểu Tịch không muốn đi cho lắm, nhưng nghĩ tới lần đầu tiên đã từ chối thì không tốt, vì thế cũng đồng ý.
Ba người đến nhà hàng của Hàn Quốc.
Đang nói về một số chi tiết của vở kịch, giữa chừng, Tô Lộ Di đứng dậy đi vệ sinh, chỉ còn lại Mặc Tiểu Tịch và Lam Dật.
"Mặc Tiểu Tịch, trước kia cô học múa ballet ở đâu, múa cũng không tệ." Lam Dật khen ngợi, nhìn cô giống như một cô gái trong sáng, năm đó lại làm chuyện như vậy, thật sự khiến người ta không thể ngờ được.
"Ở Ngã La." Mặc Tiểu Tịch cười nhạt trả lời.
"Đó là hội trường múa ballet, hèn chi học tốt như vậy."
Hai người ngồi đó trò chuyện, nói nói cười cười, ở một bàn khác, mày của người nào đó càng ngày càng cau chặt.
Sau đó, Tô Lộ Di quay lại, cô ta đi tính tiền, ba người cùng ra khỏi nhà hàng.
"Tiểu Tịch, để Lam Dật đưa cô về đi." Tô Lộ Di đẩy Lam Dật qua.
"Không cần, tôi về một mình được rồi, đạo diễn Lam, chị Di, hẹn gặp lại." Mặc Tiểu Tịch muốn đi một mình, hít thở không khí.
"Vậy cũng được, chúng tôi đi đây, cô về một mình cẩn thận nhé." Tô Lộ Di cũng không miễn cưỡng cô, cùng Lam Dật đi trước.
Mặc Tiểu Tịch nhìn xe bọn họ đi xa, nắm chặt quần áo trên người, đi về hướng khác.
Nơi này có rất nhiều cây, cho nên vô cùng âm u lạnh lẽo, cô tăng tốc độ bước chân, chuẩn bị đến đường lộ đón xe.
Trong bóng tối, đột nhiên có một bàn tay đưa ra, kéo cô vào trong bụi cây, dùng cơ thể đè cô vào thân cây: "Không ngờ, mối quan hệ của em bây giờ rộng như vậy, người đàn ông vừa rồi là mới quen sao?"
Mặc Tiểu Tịch bị chuyện xảy ra bất ngờ dọa đến mất hồn mất vía, thông qua đèn đường bên ngoài, sau khi thấy rõ người ở trước mắt thì tức giận chửi ầm lên: "Tập Bác Niên, tên điên khùng này, mau thả tôi ra."
Không kiểm soát được cảm xúc!



Thử yêu anh được không!


Mặc Tiểu Tịch ngây người, im lặng đứng đó, cúi đầu cười khẽ: "Tập Bác Niên, từ lúc tôi biết anh đến giờ, đây là lần đầu tiên anh nói xin lỗi tôi."
Lòng của Tập Bác Niên hơi rung động, dùng sức kéo cô vào ngực, ôm thật chặt: "Xin lỗi, xin lỗi, bây giờ tôi đã không còn oán hận em nữa, bởi vì em đã từng chết một lần, món nợ của Vân Noãn em đã trả hết."
Gió thổi qua người bọn họ, làm tóc của cô bay phất phơ trước mặt anh, mềm mại mà lạnh lẽo!
Người ở đường đối diện không đi qua, đôi mắt càng ngày càng u ám, tim càng ngày càng nặng trĩu, ngay cả sức lực xoay người cũng không có.
Trên con đường yên tĩnh, anh, anh, còn có cô, đều lẳng lặng đứng đó.
"Thiên Dã, sao anh lại ở đây, hôm qua anh đi đâu cả đêm vậy, em gọi rất nhiều cuộc điện thoại anh cũng không trả lời em." Mặc Tiểu Tịch đi tới trước mặt anh, căng thẳng kéo lấy tay anh.
Thiên Dã không có phản ứng, nghiêng đầu đi không nhìn vào mặt cô: "Anh không sao."
"Anh còn đang giận em sao, đừng như vậy được không?" Mặc Tiểu Tịch quay sang nhìn thẳng vào mặt anh, mỉm cười với anh, chắc là anh đã nhìn thấy cô và Tập Bác Niên cãi nhau, vì vậy anh càng thêm mất hứng.
"Mặc Tiểu Tịch, người phụ nữ chết tiệt này, em buông tên mặt trắng nhỏ này ra cho tôi." Tập Bác Niên ở phía sau, tức giận nói.
Mới quấn quít với anh xong, bây giờ lại chơi trò thanh mai trúc mã với tên mặt trắng nhỏ này, thấy cô kéo tay Thiên Dã, anh hận không thể dùng dao tách nó ra.
"Tập Bác Niên, anh là cái thá gì chứ, dựa vào đâu mà quản tôi, Thiên Dã, chúng ta về thôi." Mặc Tiểu Tịch kéo Thiên Dã đi tới bên cạnh xe, hôm nay cô không có sức để tranh cãi với tên kia.
Thiên Dã đi theo cô, nắm chặt tay cô, anh tự an ủi bản thân, bây giờ cô đang nắm tay anh, vậy là được rồi, vậy là được rồi.
"Mặc Tiểu Tịch, em đứng lại cho tôi, nếu em dám lên giường với tên mặt trắng nhỏ này, tôi sẽ giết em." Tập Bác Niên tức giận uy hiếp.
Mặc Tiểu Tịch quay đầu: "Xin anh đừng nghĩ người đàn ông nào cũng giống như anh, dùng thân dưới để suy nghĩ."
"Em dám nói, em chưa từng cùng cậu ta?" Tập Bác Niên cố ý nói khích cô, muốn dò xét tình hình thật sự.
"Đương nhiên..." Mặc Tiểu Tịch vừa định nói đương nhiên không có, ai ngờ Thiên Dã đột nhiên giữ chặt lấy đầu cô, dùng sức hôn lên môi cô.
Mặc Tiểu Tịch mở to mắt, nhanh chóng mím môi lại, không cho anh tiến thêm bước nữa.
"Chết tiệt..." Tập Bác Niên chống nạnh, tức đến mức phổi gần như muốn nổ tung.
Thiên Dã có thể cảm nhận được Mặc Tiểu Tịch đang ngầm chống cự, trong lòng nổi lên một chút chua xót, anh buông môi cô ra, nhìn Tập Bác Niên: "Xin anh sau này đừng đến trêu chọc tiểu Tịch nữa, cô ấy là của tôi."
Đây là lần đầu tiên Thiên Dã quang minh chính đại khiêu chiến với Tập Bác Niên, trước kia bởi là vì Nguỵ Thu Hàn, anh chỉ có thể im lặng, bây giờ không giố