XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Tác giả: Hồng Phi Nhan

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

ng, Mặc Tiểu Tịch đã được tự do, anh muốn tranh thủ đoạt lấy trái tim của cô.
"Tiểu tử thối, Mặc Tiểu Tịch là người phụ nữ của tôi." Tập Bác Niên bình tĩnh nói, anh ghét người khác dán nhãn lên người cô.
Mặc Tiểu Tịch cười gượng: "Tập Bác Niên, tôi không phải là người phụ nữ của anh, bây giờ không phải, sau này cũng sẽ không phải, tiểu Dã, đừng nói lời vô ích với anh ta, chúng ta đi thôi."
Thiên Dã mở cửa xe cho Mặc Tiểu Tịch, để cô ngồi vào trước, còn mình thì đi vòng qua bên kia, nhìn thấy Tập Bác Niên tức giận đến bị nội thương, anh cười lạnh, ngồi vào xe rồi lái đi.
Tập Bác Niên nhìn xe đi mất, nghĩ tới Mặc Tiểu Tịch và Thiên Dã sống chung với nhau mỗi ngày, thân mật, lên giường gì đó, anh lập tức cảm thấy sốt ruột, làm thế nào cũng không thể bình tĩnh được.
Trên đường trở về căn hộ, Mặc Tiểu Tịch và Thiên Dã đều không nói lời nào, thứ nhất là xấu hổ, thứ hai là không biết nên nói gì.
"Cảm ơn anh chuyện lúc nãy, kỹ thuật diễn xuất của anh thật sự rất tuyệt." Mặc Tiểu Tịch mỉm cười giơ ngón cái lên, lấy chuyện này gạt bỏ sự lúng túng.
"Em cho rằng anh đang diễn trò sao?" Trong lòng Thiên Dã có chút khó chịu, cho xe dừng lại: "Mặc Tiểu Tịch, em thật sự ngốc như vậy sao? Anh có tình cảm với em, em không nhìn thấy, không cảm giác được sao?"
"Tiểu Dã..." Mặc Tiểu Tịch bối rối xoắn tay vào nhau.
Trên khuôn mặt đẹp trai của Thiên Dã hiện lên vẻ đau đớn: "Nếu em vẫn không biết, vậy anh nói cho em biết, Mặc Tiểu Tịch, anh yêu em, chúng ta quen nhau đi."
Mặc Tiểu Tịch biết bây giờ cô không thể né tránh được nữa, cô phải nhìn thẳng vào vấn đề, sau đó cho anh câu trả lời.
Cô không muốn làm tổn thương anh, nhưng nếu vì điều này mà nói dối anh, tổn thương sẽ càng sâu hơn, cho nên, lúc này cô chỉ có thể tàn nhẫn một chút.
"Tiểu Dã, em cũng yêu anh, nhưng không phải là tình yêu giữa nam và nữ, tình cảm của em đối với anh giống như một người thân, một người bạn, em thật sự rất quan tâm đến anh, rất sẵn lòng làm cho anh biết cứ chuyện gì, em biết rõ, đây không phải là tình yêu."
Thiên Dã nhìn cô thật sâu, trong lòng vô cùng hiu quạnh: "Không thể thử một lần sao? Nói không chừng em sẽ yêu anh."
Thiên Dã thấy cô dường như đang do dự, anh đưa tay ôm lấy cô: "Cứ như vậy có được không, không cần từ chối ngay lập tức, cuộc đời của chúng ta còn rất dài, không có ai thích hợp với chúng ta hơn đối phương."
"Tiểu Dã..."
"Đừng nói không, cho anh một cơ hội, tiểu Tịch, trong thế giới của anh chỉ có em, đừng tàn nhẫn với anh như vậy được không?" Anh sợ cô nói không, cho nên vội vàng cắt ngang.
Lời nói của Mặc Tiểu Tịch dường như bị nghẹn lại ở cổ họng, có lẽ thật sự sẽ có ngày đó, đợi sau khi mọi thứ yên ổn lại, cô sẽ cố gắng từ từ yêu một người khác, mà người đó, cô chắc chắn sẽ chọn anh.
Nhưng lý trí của cô nói sẽ yêu một người khác, trong lòng cô, tại sao vẫn không thể buông bỏ.
Công kích người thân của nhau!



Chuông cửa lại vang lên!


Tập Bác Niên ép cô vào góc tường, vây cô ở trong lòng: "Tôi nghi ngờ có phải ánh mắt của em có vấn đề không, miệng còn nói rất lợi hại, phải dạy dỗ tốt lại một chút mới được." Anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, vô cùng nguy hiểm nói.
Mặc Tiểu Tịch quay đầu: "Tập Bác Niên, đừng ở đây làm càn với tôi, chỗ này là nhà của Thiên Dã, mọi nơi đều có camera nhỏ, nếu anh dám ở đây làm càn với tôi, tôi sẽ mang băng thu hình gửi qua bưu điện cho vợ anh, đến lúc đó đừng trách tôi."
Thực ra cô chỉ nói bậy bạ thôi, ở đây làm gì có camera, cô chỉ đang hù doạ anh.
Tập Bác Niên cũng không phải thằng ngốc, ngôi sao lớn đặt camera nhỏ trong nhà, ngộ nhỡ bị phóng viên ăn cắp, đây không phải là biến khéo thành vụng sao, sẽ không có người ngu ngốc như vậy.
"Thật sao? Tốt lắm, chúng ta diễn một đoạn tình cảm mãnh liệt đi, ban ngày ban mặt ở trong nhà người khác, có vẻ như càng thêm kích thích..." Muốn hù doạ anh, không có cửa đâu!
"Mặc Tiểu Tịch, đừng cố gắng chống cự nữa, cơ thể của em có phản ứng, thành thật nói với tôi, em muốn, em rất muốn." Tập Bác Niên hả hê cho là mình có thể kích thích được cô, thuỷ triều tràn ra càng ngày càng nhiều.
Mặc Tiểu Tịch dùng đầu đâm vào anh: "Đừng ở đó mà khoe khoang bản lĩnh trên giường của anh, tên ngựa đực này."
"Cảm ơn em đã đánh giá cao về tôi." Tập Bác Niên cười nói, trên khuôn mặt trắng nõn của cô hiện lên hai thần sắc khác nhau, khiến cho cô càng thêm quyến rũ.
Làm anh muốn ăn hết một ngụm.
"Anh đúng là không biết xấu hổ, không biết xấu hổ." Mặc Tiểu Tịch nghe thấy tiếng anh cởi dây nịt, vẻ mặt sợ hãi từ trắng chuyển sang xanh, lại từ xanh chuyển sang hồng.
"Không sao, lát nữa chúng ta cũng không cần mặt mũi." Anh cười xấu xa, chống lửa nóng lên bụng cô.
Sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch xấu hổ đến đỏ ửng giống như cà chua, không dám nhìn xuống dưới, dùng hết sức giãy giụa, hai tay bị anh dùng một tay kìm lại thật chặt: "Bỉ ổi..."
"Hay lắm..." Ánh mắt của anh nhìn lướt qua Mặc Tiểu Tịch gần như bị anh nằm đè lên, đáy mắt chuyển sang đỏ