Tác giả: Hồng Phi Nhan
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
rực.
"Leng keng, leng keng..." Chuông cửa lại vang lên.
Mặc Tiểu Tịch sợ đến mất hồn mất vía, có cảm giác giống như làm chuyện xấu bị bắt nên chột dạ: "Có người tới, anh còn không mau thả tôi ra, anh thật sự muốn để người khác xem phim miễn phí sao."
Tập Bác Niên không thể không buông cô ra, chết tiệt, ai lại tới vào lúc này?
Hiển nhiên không phải là Thiên Dã, bởi vì anh có chìa khóa.
Chuông cửa không ngừng vang lên, Mặc Tiểu Tịch ba chân bốn cẳng mặc quần áo vào, đẩy Tập Bác Niên vào phòng của cô: "Cầu xin anh, vạn lần đừng đi ra ngoài, được không?"
Tập Bác Niên ngồi lên giường cô: "Được, tôi chờ em quay lại, chúng ta tiếp tục yêu đương vụng trộm."
"Vụng trộm cái đầu anh!" Mặc Tiểu Tịch trừng mắt nhìn anh, không có thời gian nói nhảm với anh, kéo lại quần áo rồi chạy ra mở cửa.
Nhìn thấy người ngoài cửa, hốt hoảng trong mắt lập tức biến mất: "Là các người."
Chị em họ Ninh Ngữ Yên và Thích Tân Nhã hùng hổ đứng ngoài cửa, nói thật, lúc này, nhìn thấy bọn họ, trong lòng của Mặc Tiểu Tịch càng thêm chột dạ, cảm giác làm người thứ ba thật sự không thoải mái chút nào.
"Đã lâu không gặp, Mặc Tiểu Tịch." Ninh Ngữ Yên đẩy cô ra, đi vào nhà, Thích Tân Nhã đi theo phía sau.
Tập Bác Niên nhìn một vòng quanh phòng, vừa thấy đã biết là phòng dành cho khách, trên bàn đặt mỹ phẩm dưỡng da, xem ra Mặc Tiểu Tịch ngủ ở đây, cũng không phải như anh tưởng tượng, ở chung một phòng với Thiên Dã, điều này làm lòng anh thoải mái lên không ít.
Anh nghiêng người nằm lên gối của cô, có một sợi dây màu đỏ từ trong gối nằm lộ ra, anh đang tò mò muốn kéo ra, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng cãi nhau, anh lập tức ngồi dậy, đi tới cửa, kéo ra một đường nhỏ, cẩn thận nghe ngóng.
"Không ngờ cô thật sự ở đây, thật quá đáng, con tiện nhân, hồ ly tinh này." Thích Tân Nhã nhận được điện thoại của Ninh Ngữ Yên, nói là đến căn hộ của Thiên Dã tìm Mặc Tiểu Tịch, cô ta nén giận từ trên đường đi đến bây giờ.
Lúc này tận mắt nhìn thấy, tức giận đến mức vung ra một bạt tai, Mặc Tiểu Tịch nhanh chóng né tránh: "Thích tiểu thư, nếu cô còn nói những lời không lịch sự như vậy nữa, mời cô đi ra ngoài."
"Cô tưởng cô là nữ chủ nhân của nơi này à, quyến rũ xong anh rễ, bây giờ lại qua quyến rũ Thiên Dã, cô đúng là một...điển hình.” Thích Tân Nhã đánh vào khoảng không, trong lòng càng thêm tức giận, nói chuyện vô cùng độc ác.
Mặc Tiểu Tịch cười nhạt: "Thích tiểu thư, cô nói thêm một câu nữa, tôi sẽ gọi bảo an, đến lúc đó hình tượng của cô chắc chắn bị phá huỷ."
"Đồ tiểu tam xấu xa, cô còn dám đắc ý?" Thích Tân Nhã bày ra dáng vẻ muốn đánh nhau.
"Được rồi tiểu Nhã, đừng để mất hình tượng, em là người có học." Ninh Ngữ Yên ở bên cạnh lạnh nhạt nói, bộ dạng từ đầu đến cuối đều vô cùng bình tĩnh.
Mặc Tiểu Tịch chế giễu: "Không sai, cô nên học theo chị họ cô, xem cô ta có học thức đến cỡ nào kìa, không la hét giống như một con chó điên, không có sủa bậy bạ."
"Cô...cô dám mắng chúng tôi là chó?" Thích Tân Nhã buột miệng nói ra.
"Tiểu Nhã, em im miệng cho chị." Ninh Ngữ Yên bị Thích Tân Nhã không có đầu óc làm tức chết, người phụ nữ Mặc Tiểu Tịch Này, không phải là người dễ ăn hiếp.
Thích Tân Nhã nghe Ninh Ngữ Yên nói vậy, ngoan ngoãn ngậm miệng lại, Mặc Tiểu Tịch, tôi sẽ không để yên cho cô!
Ninh Ngữ Yên chủ động đi tới bên ghế xô pha, đặt túi xách sang một bên, sau đó ngồi xuống, Thích Tân Nhã cũng đặt mông ngồi xuống theo, thở hồng hộc.
Đàn ông luôn mang theo nửa người dưới xung động và nửa người trên thông minh!
Ai cũng có mưu đồ riêng!
"Chị họ, em không nhìn nhầm, đây là xe của anh rễ." Thích Tân Nhã dè dặt nói, ban nãy, bọn họ không đi qua đây, cho nên không thấy.
Haizz, lớn chuyện rồi.
Thích Tân Nhã có ngu cũng biết xe của anh rễ xuất hiện ở đây để làm gì, phải biết rằng bọn họ vừa mới đấu với con tiện nhân Mặc Tiểu Tịch một trận.
Anh rễ cũng ở đó? Những lời lúc nãy bọn họ nói, không phải anh ta đều nghe được chứ!
Sắc mặt của Ninh Ngữ Yên vô cùng khó coi, nhớ tới những lời giống như nói đùa của Mặc Tiểu Tịch vừa rồi, cơ thể của cô ta có chút lảo đảo, lùi về sau mấy bước, thiếu chút nữa đã ngã.
Hai năm trước tôi chỉ mới làm cho cô sống không bằng chết, hai năm sau tôi sẽ khiến cô chết không toàn thây.
Tập Bác Niên quay lại công ty, nghĩ tới Mặc Tiểu Tịch, trong đầu anh giống như có một hòn đá lớn, khiến cho anh vô cùng buồn phiền, rốt cuộc anh nên làm gì mới tốt.
Buổi tối trở về nhà họ Tập, Ninh Ngữ Yên và Hàn Hàn đang ăn tối,Tập Bác Niên cũng ngồi xuống ăn.
"Ba, ba đã về rồi ạ." Hàn Hàn ngọt ngào gọi một tiếng.
"Ừ, hôm nay ở nhà có nghịch ngợm, có làm ầm ĩ tới mẹ không." Tập Bác Niên vuốt đầu Hàn Hàn, yêu thương nói.
Hàn Hàn suy nghĩ một lúc, lắc đầu: "Hôm nay mẹ không có ở nhà, Hàn Hàn ở nhà chơi một mình."
"À..., mẹ không có ở nhà." Tập Bác Niên mỉm cười nói tiếp theo lời của Hàn Hàn, lơ đãng nhìn về phía Ninh Ngữ Yên: "Hôm nay đi làm đẹp sao?"
"Không phải." Ninh Ngữ Yên vừa ăn vừa nhẹ