Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1343011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3011 lượt.
g thời, giọng nói thanh thanh của Ấn Hạ vang lên: “Nước bọt của người bán thú vô cùng quan trọng... Áp dụng tư thế này là tốt nhất. Tiểu thư có thể bảo điện hạ sử dụng ‘sức mạnh tinh thần’...”
Một tiếng đồng hồ sau, khóa học cuối cùng cũng kết thúc. Ấn Hạ hoàn thành nhiệm vụ, lập tức quay về Đế đô. Tôi tiễn cô ta ra tận máy bay, cô ta tỏ ra cảm động: “Tiểu thư là một vị vương phi hòa đồng nhất mà tôi từng gặp, cầu mong Chân thần bảo vệ tiểu thư và Nặc Nhĩ điện hạ. Ngoài ra, tiểu thư cũng không cần lo lắng chuyện giao phối với thú. Sáng hôm nay, điện hạ cũng tham gia khóa học tương tự. Điện hạ học rất nghiêm túc, hai người sẽ thuận lợi thôi.”
Tôi ngây người nhìn Ấn Hạ lên máy bay. Trong đầu lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi của cô ta:
Điện hạ cũng tham gia khóa học tương tự...
Điện hạ rất nghiêm túc...
***
Khi màn đêm buông xuống, tôi ngồi ở ban công, mười đầu ngón tay siết chặt vào nhau đến mức sắp chảy nước. Hình ảnh kinh hồn mà Ấn Hạ cho tôi xem tự động tua đi tua lại trong đầu óc tôi.
“Ding.” Cửa phòng vang lên một tiếng động nhẹ, sống lưng tôi lạnh toát. Tôi quay đầu, thấy Mục Huyền đang đứng ở cửa. Ánh đèn hơi tối, tôi không nhìn rõ gương mặt anh. Có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, anh có vẻ âm trầm u ám hơn ngày thường.
“Tôi đi tắm trước.” Mục Huyền mở miệng rồi quay người đi vào nhà tắm.
Nghe tiếng nước chảy, tinh thần của tôi càng bất an. Một lúc sau, nhà tắm không có động tĩnh gì, tôi nín thở nhìn chằm chằm về phía cửa nhà tắm.
Cánh cửa mở ra. Đập vào mắt tôi không phải là đôi chân trắng trẻo và thân hình tráng kiện quen thuộc.
Mà là một con thú màu đen cao bằng nửa Mục Huyền, người vẫn còn dính nước từ trong đi ra ngoài.
Tôi chết lặng ở trên giường.
Lông trên người con thú mềm mại như dải lụa màu đen, thân hình to lớn, bốn chân chắc nịch. Móng vuốt trên sáu ngón chân của nó sắc nhọn kiên cố. Đầu nó tròn xoe, hai tai nhọn, bắp thịt mạnh mẽ, đôi mắt màu vàng vừa to vừa sáng.
Trông nó giống một chú chó cực kỳ uy phong. Nhưng nhìn nó hung mãnh hơn bất cứ giống chó nào.
Mục Huyền không nói một lời, chậm rãi tiến lại gần tôi. Trong đôi mắt đã đổi màu của anh, là một ngọn lửa mà tôi quen thuộc.
Tôi lắp bắp: “Mục Huyền... Chúng ta... A...”
Mục Huyền nhẹ nhàng phóng lên giường, thân hình to lớn nằm đè lên người tôi. Anh cúi đầu liếm mặt tôi, lớp lông mềm mại của anh lướt qua da tôi buồn buồn. Hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng.
Tôi nhanh chóng liếc xuống phía dưới. Trời ạ, không thể nào! Kỹ xảo giỏi đến mấy cũng không thể chơi với thứ đó.
“Lên đi!” Thanh âm của anh trầm trầm hơn bình thường.
“Hả?” Anh còn bắt tôi ở trên. Tôi lại quan sát vật to gấp mấy lần bình thường, kiên định lắc đầu.
Mục Huyền thuận theo ánh mắt của tôi nhìn xuống dưới, rồi quay về mặt tôi, anh đột nhiên nhếch miệng cười, đôi mắt màu vàng lấp lánh, làm gương mặt vốn dữ tợn trở nên ôn hòa. Sau đó anh cúi đầu, cắn cổ áo ngủ của tôi, tung người tôi lên cao. Tôi chỉ cảm thấy một lực cực lớn dội vào người, thân thể bay lên không trung.
“Anh định làm gì...”
Chưa kịp nói hết câu, tôi đã rơi xuống đất.
Chính xác hơn, tôi không phải rơi xuống đất mà rơi xuống thân Mục Huyền, ngồi trên người anh.
“Chúng ta đi dạo.” Mục Huyền bỗng mở miệng, đi chậm rãi từng bước ra cửa.
Tôi thẫn thờ, đầu óc thầm nghĩ, anh không chỉ muốn làm trong hình dạng thú, mà còn định dã chiến?
Nhìn thấy chúng tôi, Mạc Lâm và Mạc Phổ ở phòng khách há hốc mồm ngạc nhiên. Mục Huyền chẳng thèm liếc họ, đưa tôi đi khỏi nhà.
Bên ngoài cảnh sắc ôn hòa, sao sáng đầy trời, ngọn gió nhẹ thổi qua, tôi ngồi trên sống lưng mềm mại của Mục Huyền, cảm giác rất ấm áp và bình ổn. Trong lòng tôi cũng bình tĩnh một chút.
Mục Huyền cõng tôi đi lên sườn núi. Sau đó anh nằm xuống, đỡ tôi vào lòng vừa ấm áp vừa mềm mại của anh, rồi chạm nhẹ cái đầu lông vào đầu tôi mà không lên tiếng.
Toàn thân tôi được anh ôm dễ chịu vô cùng, tôi không nhịn nổi, mở miệng hỏi: “Tại sao phải đi dạo?”
Mục Huyền trầm mặc trong giây lát, bình thản trả lời: “Ấn Hạ nói em sợ bộ dạng thú của tôi.”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Vậy thì sao?”
Mục Huyền nhìn tôi chăm chú: “Tôi sẽ thường xuất hiện trước mặt em với hình dạng thú, cho đến khi em quen thuộc mới thôi.”
Thì ra là vậy. Không phải anh muốn làm chuyện đó. Sau buổi học ngày hôm nay, anh bận tâm đến điều này nhất?
Tôi giơ tay ôm cổ Mục Huyền, áp má vào trán đầy lông của anh. Ánh mắt anh vụt qua ý cười, anh lật người đè tôi xuống dưới, thè đầu lưỡi liếm mặt tôi. Tôi buồn không chịu nổi, ngoái đầu né tránh.
Mục Huyền ôm tôi vào lòng rồi đột nhiên lăn xuống dốc núi. Tôi vừa la hét vừa cười sằng sặc. Nhờ lớp lông dày của anh làm đệm, tôi không hề cảm thấy đau.
Cuối cùng, chúng tôi dừng lại ở mặt cỏ. Mục Huyền nằm sấp trên người tôi, lặng lẽ ngắm nhìn tôi. Thanh âm khàn khàn đột nhiên vang lên bên tai tôi: “Hoa Dao, đợi đến khi em bằng lòng, chúng ta sẽ mang lại niềm vui sướng gấp nhiều lần cho nhau.”
Ký ức cuối cùng của tôi về buổi tối hôm đó là tôi nằm ngủ