Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3013 lượt.

trên lớp lông mềm mại của anh.
Khi tôi tỉnh lại, trời đã sáng hẳn. Tôi phát hiện tôi đang nằm trên giường. Theo thói quen, tôi nhấc cánh tay Mục Huyền vắt qua người tôi... nhưng tôi chỉ sờ thấy móng vuốt đầy lông.
Lúc này tôi mới nhận ra, tôi như nằm trong chiếc sofa đàn hồi mềm mại, Mục Huyền đang gác đầu trên lưng tôi ngủ say sưa.
Thảo nào tối qua tôi ngủ đặc biệt ngon giấc, đó là do Mục Huyền không gác chân tay cứng như đá lên người tôi, mà tôi lại nằm trên bắp thịt mềm mại của anh.
Tôi không thể kiềm chế, vuốt ve bộ lông của anh, trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Hôm này là ngày trở về Đế đô, cũng là ngày cưới của chúng tôi.
***
Câu chuyện nhỏ số 2
Câu chuyện về Dao và Huyền
Người máy Ấn Hạ giao cho Hoa Dao một tập tài liệu, gồm năm mươi hai câu hỏi cần thiết dành cho cặp vợ chồng, giúp hai bên tăng thêm hiểu biết lẫn nhau.
Hoa Dao mở ra đọc, phát hiện phần lớn nội dung trong tài liệu này cô đều không hề hay biết, âm thầm đổ mồ hôi hột.
Tên: Mục Huyền (Nặc Nhĩ)
Tuổi: Tính theo lịch Stan 22 tuổi, tính theo lịch Trái Đất 25 tuổi (Hoa Dao 22 tuổi).
Chiều cao: 1m85 (chiều cao tiêu chuẩn ở Trái Đất)
Cân nặng: 75kg (cân nặng tiêu chuẩn ở Trái Đất)
Trình độ văn hóa: Tốt nghiệp khoa chỉ huy đại học quân sự số ba.
...
Sở thích cá nhân: Làm tình với Hoa Dao, chỉ huy chiến đấu.
Màu thích nhất: Trắng, đen, thân thể ửng hồng của Hoa Dao.
Điều buồn bực nhất: Chu kỳ sinh lý của Hoa Dao.
...
Đồ ăn thích nhất: Hoa Dao (Ấn Hạ ghi chú ở bên cạnh: Điện hạ, xin đừng trả lời trừu tượng. Vấn đề này là muốn tìm hiểu khẩu vị của ngài, không phải ngài thật sự muốn đánh chén vị hôn thê của ngài đấy chứ?)
Lần thứ hai điền:
Đồ ăn thích nhất: Nước bọt, nước mắt, mồ hôi... của Hoa Dao.
...
Suy nghĩ về hôn nhân: Chung thủy, sở hữu, bảo vệ, mãn nguyện.
Câu muốn nói với đối phương nhất: Khỏi cần nói ra, cô ấy tự hiểu.
...
Hoa Dao nắm tập tài liệu, thầm nghĩ: Không biết anh ấy muốn nói với mình điều gì nhất? Chắc chắn là: ‘Chúng ta làm đi!’ Đúng là chẳng thú vị chút nào.






Tôi đứng trước gương, thẫn thờ nhìn cô gái trong gương.
Hôm nay, tôi diện bộ váy dài màu trắng, eo thắt đai màu xanh lục, gấu váy thêu những chiếc lá xanh lục, khiến tôi trông rất trong sáng và tươi mát. Mái tóc dài của tôi xõa xuống ngang vai, trên đầu đội vương miệng có miếng ngọc màu xanh lục, làm tôn thêm nước da của tôi. Mạc Lâm trang điểm nhẹ nhàng cho tôi. Anh ta chọn màu môi hồng đào, kẻ mắt nhàn nhạt, giúp tôi tăng thêm vẻ đẹp lay động lòng người.
Mạc Lâm từ sau lưng tôi thò đầu ngó ngó nghiêng nghiêng. Cuối cùng anh ta không nhịn được, cảm thán: “Tiểu thư cẩn thận ngài chỉ huy tối nay...” Anh ta hạ thấp giọng: “Bộc phát thú tính thì chết.”
“Anh biến đi!” Tôi trừng mắt với anh ta, trong lòng hơi hơi bất an.
Đúng lúc này, thanh âm của Mạc Phổ từ ngoài cửa vọng vào: “Đã xong chưa? Máy bay đến rồi kìa!”
Tôi và Mạc Phổ đều ngớ ra, đồng thời phì cười. Mục Huyền ngắm tôi đến mức thất thần? Người nhạy bén như anh cũng có lúc phân tâm?
Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác ngọt ngào. Anh lại nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm đến mức muốn nhấn chìm tôi vào trong đó.
“Cô dâu của tôi, hôm nay em xinh đẹp không gì sánh bằng.” Mục Huyền cất giọng trầm trầm.
Nghe từ ‘cô dâu’ thốt ra từ miệng anh, tim tôi đập nhanh một nhịp. Mục Huyền sải bước đi đến trước mặt tôi. Anh cầm tay tôi đưa lên môi, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng.
Bên ngoài thời tiết rất đẹp. Ánh nắng chiếu xuống mặt biển ở phía xa xa tạo thành một màu vàng óng, nham thạch trên sườn núi lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mười chiếc máy bay chiến đấu mới toanh đang đỗ trên bãi cỏ. Mỗi chiếc máy bay có hai phi công đứng bên cạnh. A Đạo Phổ là đội trưởng, phụ trách nhiệm vụ hộ tống chúng tôi về Đế đô. Anh ta mặc bộ đồ du hành vũ trụ màu trắng may riêng cho đám cưới của chúng tôi. Trông anh ta vừa trang trọng vừa tuấn lãng.
Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các phi công, A Đạo Phổ cúi người cung kính: “Hai vị điện hạ, được hộ tống hai vị về Đế đô thành hôn là vinh dự của tiểu đội bay số ba chúng tôi.”
Bọn họ đã bắt đầu gọi tôi là điện hạ...
Mục Huyền gật đầu với anh ta: “Mọi người vất vả rồi.”
Tôi cũng cười nói: “Cám ơn anh, A Đạo Phổ. Tát Mậu có khỏe không?”
Nghe tôi nói vậy, Mục Huyền lập tức ngoảnh đầu nhìn tôi.
Tôi mất một hai giây mới tỉnh ngộ. Anh lưu tâm khi nghe tôi nhắc đến cái tên xa lạ. Tôi mỉm cười giải thích: “Tát Mậu là cô y tá bạn gái của A Đạo Phổ. Cô ấy rất xinh đẹp và hòa nhã.” Mục Huyền lãnh đạm dời ánh mắt đi chỗ khác.
A Đạo Phổ cười tủm tỉm: “Tát Mậu đúng là một cô gái tốt.” Anh ta quay sang Mục Huyền: “Điện hạ, có thể lên máy bay rồi.”
Mục Huyền gật đầu, cầm tay tôi đi về phía trước. Tôi không nhịn được, liếc A Đạo Phổ một cái.
Câu nói vừa rồi của A Đạo Phổ rất bình thường, nhưng nghe đến từ ‘cô gái tốt’, tôi đột nhiên nhớ tới thân hình đầy đặn của Tát Mậu và cảnh tượng ái ân giữa anh ta và Tát Mậu. Tôi hơi xấu hổ, tại s


Polaroid