XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3005 lượt.

ao bỗng dưng nghĩ đến điều này? Ý của người ta không phải chỉ xác thịt, tư tưởng của tôi đúng là không thuần khiết một chút nào.
“Ngài chỉ huy, tiểu thư, mau quay về đây nhé.” Mạc Lâm đứng trên bãi cỏ ra sức vẫy tay, Mạc Phổ đứng đằng sau anh ta, ngẩng đầu nhìn chúng tôi. Tôi giơ tay ra hiệu bọn họ yên tâm, trong lòng vừa xúc động vừa lưu luyến.
Các vì sao nhấp nháy trong vũ trụ tĩnh mịch, như dòng sông lấp lánh. Ban đầu, chúng tôi bay với tốc độ không nhanh nên càng giống con thuyền chầm chậm trôi trên sông Ngân. Trong hệ thống thông tin không một ai lên tiếng, chỉ có bản nhạc cưới du dương.
Tuy nhiên, tôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm, nghĩ đến chuyện mấy tiếng đồng hồ sau, chúng tôi sẽ đáp xuống quảng trường Hòa Bình ở Đế đô, tôi và Mục Huyền sẽ hoàn thành nghi thức kết hôn dưới ánh mắt của hàng vạn dân chúng, tôi cảm thấy hơi căng thẳng.
“Hoa Dao.” Mục Huyền đột nhiên tháo mặt nạ bảo hộ của hai chúng tôi, nói nhỏ bên tai tôi: “Tôi có cái này cho em.”
Tôi tưởng anh tặng tôi quà kết hôn, trong lòng rất hí hửng. Sau đó lại than thầm, Mạc Lâm chẳng nhắc tôi chuẩn bị quà cho Mục Huyền gì cả. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt áy náy, nhưng anh dường như không phát giác ra phản ứng bất thường của tôi. Anh giơ tay lấy một tấm vải màu trắng trong chiếc thùng ở bên cạnh.
Tôi nhận lấy, nhìn kỹ mới phát hiện là một tấm voan màu trắng nửa trong suốt rất lớn và mềm mại, xung quanh gắn kim cương lấp lánh.
“Cám ơn anh, em rất thích tấm khăn choàng này.” Tôi hơi cảm động, dù từ trước đến nay không bao giờ dùng khăn choàng.
“Đây không phải là khăn choàng, mà là khăn trùm mặt.” Anh cất giọng dịu dàng.
Tôi ngớ người.
“Hôm nay trên quảng trường Hòa Bình ít nhất có mười vạn người tham gia hôn lễ của chúng ta.” Mục Huyền nói từ tốn: “Em hãy trùm cái này lên đầu.”
Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.
Trong mười vạn người có ít nhất năm vạn đàn ông nhìn thấy tôi. Đây chắc chắn là một chuyện Mục Huyền không mong muốn, nhưng hôn lễ là quy định của hoàng gia. Vì vậy anh mới nghĩ ra chiêu cũ... là dùng khăn che mặt?
Trong lòng tôi hơi ngọt ngào, cũng thấy buồn cười. Tuy nhiên, chiếc khăn che mặt khá hợp ý tôi, bởi vì tôi hơi căng thẳng nên nó sẽ giúp tôi tăng thêm lòng can đảm.
“Được.” Tôi ngẩng đầu cười với Mục Huyền: “Em sẽ đeo cái này, không để người khác nhìn thấy em.”
Khóe mắt anh ẩn hiện ý cười, đôi lông mày giãn ra, chứng tỏ lời tôi nói khiến anh vui vẻ.
“Điện hạ, hạm đội đang bắn pháo chúc mừng.” Giọng nói của A Đạo Phổ truyền tới. Chúng tôi cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ở phía xa xa, năm lô cốt vũ trụ xếp thẳng hàng, cùng một lúc bắn pháo, tạo thành một vệt dài vừa trắng vừa sáng trong không trung, giống như pháo hoa cực lớn nổ tung.
“Điện hạ, chúc mừng tân hôn vui vẻ!” Thanh âm của Vưu Ân vang lên trong hệ thống thông tin: “Kính lễ!”
“Tân hôn vui vẻ!” Vô số giọng nói trầm ổn đồng thời vang lên, tôi biết đó là các phi công thuộc hạm đội.
“Tôi và Hoa Dao cám ơn lời chúc của mọi người.” Mục Huyền cất giọng ôn hòa: “Sau khi từ Đế đô trở về, mời mọi người tham dự tiệc cưới của chúng tôi tổ chức ở ‘Vùng đất hoang vu’.”
Hệ thống thông tin truyền đến tiếng hoan hô và tiếng cười, náo nhiệt đến mức màng nhĩ của tôi sắp nổ tung. Phương thức chúc mừng mang phong cách quân sự này khiến tôi vừa xúc động vừa cảm động.
Một lúc sau, tiếng đạn pháo mới tắt hẳn. A Đạo Phổ cười nói: “Điện hạ, chúng ta chuẩn bị nhảy siêu quang tốc.”
“Được.” Mục Huyền trả lời. Anh đột nhiên bế tôi khỏi chỗ ngồi, đặt lên đùi anh. Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt trầm tư.
“Dân tộc Ả Rập trên Trái Đất của em có quan điểm về lòng chung thủy đáng kính phục. Phụ nữ ra khỏi cửa phải đeo mạng che mặt...” Giọng nói anh nhỏ đi mấy phần: “Khuôn mặt của người vợ chỉ để chồng ngắm. Khăn voan này được làm theo phong cách của người Ả Rập.”
Tôi vừa tức vừa buồn cười, lẽ nào anh muốn tôi từ nay về sau mỗi khi ra ngoài phải đeo mạng che mặt? Lòng chiếm hữu của anh đúng là mỗi ngày một tăng cao.
“Không được.” Tôi còn lâu mới nhận lời. Tôi đâu phải là người Ả Rập.
Mục Huyền trầm mặc trong giây lát rồi cúi đầu hôn tôi: “Hoa Dao, sau này hãy đeo mạng che mặt.”
Tôi bị anh hôn đến mức ngộp thở, miễn cưỡng lẩm bẩm: “Tuyệt đối... không được.”
Anh lại chặn miệng tôi, ra lệnh: “Nghe lời.”
“Tất cả máy bay chiến đấu, theo khẩu lệnh của tôi. Đếm ngược: 10, 9, 8,... 2, 1, nhảy!” Thanh âm của A Đạo Phổ lại vang lên một lần nữa.
Tôi cười cười ngoảnh đầu ra ngoài cửa sổ để tránh nụ hôn của Mục Huyền, không thèm để ý đến sự bá đạo của anh.
Một luồng sáng màu bạc lóe lên, không gian phảng phất thu hẹp, nhưng lại khôi phục trạng thái bình thường trong chớp mắt.
Tôi ngây người.
Trước mắt là một dải Ngân Hà mờ mịt.
Đáng lý chúng tôi nhảy siêu quang tốc tới không gian ở trên quảng trường Hòa Bình, nơi có ánh nắng chói chang và phồn hoa náo nhiệt mới đúng?
Eo tôi bị siết chặt, Mục Huyền hơi dùng sức. Giọng nói thanh lãnh của anh đồng thời vang lên bên tai tôi: “A Đạo Phổ?”
Tôi cũng đưa mắt về phía trước, A Đạo P