Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.

.
“Tuy nhiên...” Tôi tiếp tục mở miệng: “Tôi hy vọng bệ hạ có thể bảo đảm, sau này hắn không gây phiền phức cho tôi và Mục Huyền nữa.”
Nếu tôi bỏ qua cho Khải Á, ngộ nhỡ sau này hắn lại bắt cóc tôi thì sao?
Hai người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên. Hoàng đế có vẻ mặt trầm tư, còn Mục Huyền thấp thoáng ý cười nơi khóe mắt.
Tim tôi lại đập nhanh một nhịp. Thôi xong rồi, Mục Huyền chắc chắn cho rằng, tôi đang bảo vệ anh ta. Nhưng tôi không thể nói với hoàng đế, đừng để Khải Á gây phiền phức cho một mình tôi. Vì vậy lúc lên tiếng, tôi mới lôi tên Mục Huyền vào.
Vụ này không tiện giải thích, thế là ba chúng tôi cùng trầm mặc.
Cuối cùng, hoàng đế thở dài: “Nặc Nhĩ, ta sẽ giam Khải Á trên một hành tinh nhỏ cách Stan ba ngàn năm ánh sáng, cả đời này không cho phép quay về Đế đô. Con thấy vậy có được không?”
Là một hoàng đế, nhưng ông ta dùng ngữ khí nhún nhường nói với con trai của ông ta. Tôi nghĩ, chắc là vì toàn bộ Đế đô và hoàng cung đều bị người con trai này khống chế nên ông ta chẳng còn cách nào khác.
Mục Huyền cuối cùng gật đầu: “Được ạ.”
Hoàng đế cười khổ: “Nói đi, con muốn gì? Con đã giành thắng lợi trong cuộc giao tranh với Khải Á, hơn nữa sức khỏe của ta cũng không còn thích hợp trị vì đất nước này. Chỉ cần con mở miệng, ta có thể đáp ứng con bất cứ điều gì.”
Tôi giật mình, ý của hoàng đế là ông ta sẽ truyền ngôi vị cho Mục Huyền?
Nếu Mục Huyền làm hoàng đế, tôi sẽ trở thành hoàng hậu? Chuyện này... không thể tưởng tượng nổi. Tôi không hề cảm thấy vui mừng, mà chỉ có cảm giác như trong giấc mộng. Cuộc đời tôi chưa từng nghĩ đến tình cảnh này.
Mục Huyền làm nhiều việc như vậy chắc cũng vì ngôi vua. Bây giờ anh ta đã được toại nguyện.
Trong lòng tôi xuất hiện cảm khái về cuộc đời.
Nhưng tôi không ngờ, Mục Huyền trầm mặc một lúc lâu.
Gương mặt anh ta không có vẻ vui mừng, cũng không hề hưng phấn. Mắt anh ta nhìn chằm chằm phía trước, như dõi về một nơi rất xa. Trông anh ta hơi thất thần, cũng có phần thờ ơ. Tôi chưa bao giờ chứng kiến vẻ đờ đẫn này trên gương mặt Mục Huyền.
Cuối cùng, anh ta cũng mở miệng: “Con muốn ‘Vùng đất hoang vu’.”
Tôi và hoàng đế đều sững sờ.
Trong bộ não của tôi có thông tin về ‘Vùng đất hoang vu’. Đó là một dải hành tinh nhỏ cách Stan năm mươi năm ánh sáng, là cứ điểm không gian quan trọng nhất của Stan. Đó là miền đất cằn cỗi, là nơi trú ngụ chủ yếu của tộc thú. Mục Huyền không cần ngôi vua mà đòi miền đất đó?
“Tại sao?” Hoàng đế nhìn anh ta chăm chú: “Con có thể ở lại Đế đô.”
Mục Huyền cất giọng hơi mỉa mai: “Con và mẹ con đều không thích Đế đô.”
Hoàng đế trầm mặc vài giây, nói chậm rãi: “Ở Đế đô, con có thể làm nhiều việc cho đất nước này.”
Mục Huyền trả lời lạnh nhạt: “Bệ hạ còn có con trai khác, không cần con kế thừa.”
Tôi giật mình. Đúng rồi, Khải Á là nhị hoàng tử, Mục Huyền là con trai thứ ba, bọn họ còn một người anh trai.
Nghe Mạc Lâm nói, đại hoàng tử là một người rất nhân từ, từng là sinh viên xuất sắc của đại học Đế đô. Bây giờ anh ta cũng đang giúp hoàng đế xử lý chính sự. So với hai người em trai nắm quân đội hô phong hoán vũ, người anh cả này lặng lẽ hơn nhiều.
Tôi giật mình. Mục Huyền từ bỏ ngôi vua, Khải Á lại bị giam giữ. Như vậy, người thừa kế chỉ còn lại vị đại hoàng tử đó?
Thần sắc hoàng đế đột nhiên trở nên rất kỳ lạ, lóe qua một tia kinh ngạc, nhưng cũng giống như sáng tỏ vấn đề.
Ông ta mở to mắt nhìn Mục Huyền: “Lẽ nào con làm tất cả những chuyện này, với mục đích giúp anh cả con trừ bỏ chướng ngại, lên ngôi hoàng đế?”
Mục Huyền trầm mặc không trả lời.
Tôi vô cùng kinh ngạc, không phải đấy chứ?
Thì ra đây mới là sự thật, ngay từ đầu anh ta đã không có ý định tranh giành ngôi vua?
Anh ta là người chí công vô tư như vậy sao?






Sự thật năm đó
“Lẽ nào con làm những chuyện này, là muốn giúp anh cả con trừ bỏ chướng ngại, để bước lên ngôi hoàng đế?”
Tôi kinh ngạc quay sang nhìn Mục Huyền. Khóe miệng anh ta cong lên, để lộ nụ cười nhàn nhạt, ngũ quan tuấn tú sáng bừng như ánh trăng đêm rằm.
“Nếu không còn việc gì khác, bọn con đi đây ạ.” Mục Huyền không trả lời câu hỏi của hoàng đế, anh ta cầm tay tôi chuẩn bị kéo tôi đi ra ngoài. Đầu óc tôi vẫn lơ mơ, bàn tay lạnh lẽo đầy sức mạnh của anh ta khiến tôi bừng tỉnh ngay tức thì.
Hoàng đế nhìn Mục Huyền chăm chú. Sau đó, ông đột nhiên mỉm cười. Đôi mắt đen tràn ngập niềm vui, gương mặt tiều tụy nhờ nụ cười trở nên sung mãn.
“Cám ơn lời khen của bệ hạ.” Tôi đáp lời: “Tôi sẽ không vì người bên cạnh cư xử với tôi như thế nào, mà thay đổi thái độ và nguyên tắc làm người của tôi.”
Hoàng đế nheo mắt nhìn tôi, đầy vẻ dí dỏm: “Xem ra con vẫn còn giận nó.”
Tôi không lên tiếng, đây không phải là khái niệm giận hay không giận.
Hoàng đế thu lại nụ cười, vẫy tay: “Lại đây, con hãy ngồi xuống giường, ta có chuyện muốn nói với con.”
Tôi biết đã đến chủ đề chính nên lặng lẽ ngồi xuống mép giường. Ở cự ly gần mới thấy, dung mạo của