Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3027 lượt.

ôi đột nhiên mềm lòng, trong lòng vừa ngọt ngào vừa xót xa.
Mạc Lâm trả lời: “Ăn uống ngủ nghỉ vẫn bình thường. Chỉ là hôm ngài xảy ra chuyện, ‘sức mạnh tinh thần’ chấn động ảnh hưởng đến tiểu thư, nên tiểu thư nôn ra máu và bị ngất xỉu.”
Bàn tay đang chuyển động trên eo tôi đột nhiên dừng lại.
Mạc Lâm nói tiếp: “Xin ngài đừng lo, bây giờ tiểu thư khỏe nhiều rồi. Tôi sẽ tiếp tục điều dưỡng thân thể tiểu thư, tiểu thư sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Nếu tôi lấy lại ‘sức mạnh tinh thần’ trên người cô ấy, liệu có khá hơn không?”
Mạc Lâm lắc đầu: “Không cần đâu ạ. Nhiệt lượng của ‘sức mạnh tinh thần’ thậm chí có thể giúp tiểu thư hồi phục nhanh hơn.”
Mục Huyền im lặng. Một lúc sau anh đột nhiên hỏi: “Đám cưới tổ chức vào hai tháng sau. Cơ thể cô ấy liệu có thể chịu nổi tôi? Có cần hoãn đám cưới?”
Mặt tôi nóng ran. Đầu óc Mục Huyền quả nhiên suốt ngày nghĩ tới chuyện đó, hoãn lại là tốt nhất.
Trái với mong ước của tôi, Mạc Lâm cất giọng vui vẻ: “Ngài chỉ huy yên tâm đi. Đại não của tiểu thư bị chấn động nhẹ, còn cơ thể tiểu thư vẫn khỏe mạnh như trước.”
“Rất tốt!” Mục Huyền trả lời.
Tôi muốn bóp chết Mạc Lâm.
Đúng lúc này, Mạc Lâm lên tiếng: “Đã có kết quả kiểm tra ‘sức mạnh tinh thần’ của ngài rồi. Có một tin rất tốt và một tin không đến nỗi quá xấu.”
Mạc Phổ nói xen vào: “Đừng nhiều lời nữa.”
Mạc Lâm bĩu môi: “Tôi dùng từ cực kỳ chuẩn xác. Ngài chỉ huy, lần này ngài gặp nguy hiểm, ‘sức mạnh tinh thần’ bị một tác động cực lớn từ bên ngoài nên bị tổn thương, nhưng nó ngược lại tự sản sinh một cường độ chưa từng có để bảo vệ ngài. Chỉ số ‘sức mạnh tinh thần’ tôi vừa đo được vượt qua tất cả con số lưu giữ trong hồ sơ ở Đế quốc. Nói một cách khác, ngài chỉ huy trong họa có phúc, ngài trở thành người có ‘sức mạnh tinh thần’ mạnh nhất Đế quốc.”
Tôi hơi mỉm cười, Mạc Phổ nói nhỏ: “Tốt quá.” Mục Huyền trầm mặc trong giây lát, mở miệng hỏi: “Tin xấu thì sao?”
“Tin xấu là lần này bị tổn thương quá lớn, sự tăng trưởng lại quá mạnh nên ‘sức mạnh tinh thần’ của ngài vẫn còn ở trạng thái không ổn định. Vì vậy trong nửa năm tới, ngài tuyệt đối không thể sử dụng ‘sức mạnh tinh thần’ ở quy mô lớn. Nếu không rất có khả năng dẫn đến tình trạng không thể khống chế ‘sức mạnh tinh thần’, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Thanh âm của Mạc Lâm hết sức nghiêm túc.
Tôi giật mình, lại nghe Mục Huyền hỏi tiếp: “Ý chú là, tôi sẽ biến thành kẻ điên?”
Mạc Lâm trả lời: “Có thể nói như vậy. Ngài sử dụng ở mức độ vừa phải thì không có vấn đề gì. Bây giờ, ngài cần nhất là giấc ngủ. Giấc ngủ có thể điều tiết ‘sức mạnh tinh thần’.”
“Được.” Mục Huyền trả lời: “Các chú vất vả rồi.”
“Chúng tôi ra ngoài trước đây ạ.” Mạc Phổ nói: “Mạc Lâm, còn chưa đi sao?”
Mạc Lâm lẩm bẩm: “Ngài chỉ huy, chúng tôi hiểu tâm trạng của ngài. Nhưng ngài có thể đặt tiểu thư xuống không ạ? Ngài đã ôm một tiếng đồng hồ rồi, động đến vết thương của ngài thì không tốt chút nào.”
“Cô ấy không nặng.” Giọng nói nhàn nhạt của Mục Huyền vang lên.
Mặt tôi nóng ran. Trong lòng vừa ngọt ngào vừa ấm áp. Tôi thầm nghĩ, lát nữa không cho anh ôm ấp mới được, để tránh động chạm đến vết thương.
Đúng lúc này, Mạc Phổ phụ họa: “Mạc Lâm nói đúng. Ngài chỉ huy mau đặt tiểu thư xuống đi. Nếu vết thương hồi phục kém, đám cưới phải hoãn lại thì sao?”
Tôi hơi buồn cười, Mạc Phổ rất thông minh.
“Tôi biết rồi, hai người ra ngoài trước đi.” Vòng tay ôm tôi vẫn không nhúc nhích.
Tiếng bước chân mỗi lúc một xa, trong phòng khôi phục không khí yên tĩnh. Tôi vừa định ‘tỉnh giấc’, Mục Huyền đột nhiên buông lỏng người tôi, đặt tôi xuống giường, để tôi nằm nghiêng đối diện anh.
Xem ra lời khuyên của Mạc Phổ có tác dụng. Vậy thì tôi cũng chẳng cần tỉnh giấc, tiếp tục ngủ cho xong. Mục Huyền vẫn đang cởi trần, bây giờ tỉnh lại sẽ rất ngượng.
Một lúc sau Mục Huyền cũng không có động tĩnh, tôi đoán anh đã chìm vào giấc ngủ.
Cơn buồn ngủ lại ập tới, tôi đang chuẩn bị thả lỏng toàn thân, áo trên người tôi đột nhiên bị động đến. Sau đó vùng da ở ngực hơi mát lạnh.
Tôi cứng đờ người. Mục Huyền đang cởi áo tôi, anh định làm gì?
Tôi nhanh chóng có cảm giác anh đã cởi hết hàng cúc trước ngực, bởi vì cả vùng ngực tôi mát lạnh. Bàn tay anh lại thò ra sau lưng tôi, cởi móc khóa áo con.
Mặt tôi như bị lửa đốt, trong lòng rối bời, tôi có nên mở mắt hay không?
Nhưng không đợi tôi suy nghĩ xong, một bàn tay ấm nóng phủ lên đỉnh đồi mềm mại của tôi và nắn bóp nhẹ nhàng. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, đâu còn bận tâm đến vấn đề mở mắt hay không? Toàn bộ dây thần kinh của tôi đều tập trung vào bàn tay anh.
Động tác của Mục Huyền rất nhẹ nhàng. Lúc thì anh nắm cả bầu ngực trong lòng bàn tay, lúc thì anh buông ra, dùng hai đầu ngón tay vân vê nụ hoa mẫn cảm. Sau đó, anh chuyển sang bên kia, lặp lại động tác vừa rồi.
Một lúc sau, bàn tay Mục Huyền di chuyển xuống phía dưới, sờ bụng tôi và dừng lại ở eo tôi, bất động.
Tôi vô cùng căng thẳng, thầm nghĩ, nếu anh tiếp tục sờ xuống bên dưới, tôi sẽ mở mắt và nhảy khỏi giường.
Nào n