Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1343017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3017 lượt.
ức giận?
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi xin lỗi.”
Thanh âm của hai chúng tôi đồng thời vang lên.
Tim tôi đập mạnh, anh xin lỗi tôi vì chuyện xảy ra bốn năm trước? Tôi nhướng mày, bắt gặp anh đang lặng lẽ quan sát tôi.
“Chúng ta kết hôn rồi làm sau.” Mục Huyền từ tốn mở miệng: “Được không em?”
Tôi bất giác trả lời: “Được.” Thật ra tôi không biết đến lúc kết hôn, liệu tôi còn bài xích chuyện đó không, nhưng bây giờ tôi vẫn muốn nhận lời anh. Hơn nữa, còn thời gian gần hai tháng mới kết hôn, chắc tôi có thể vượt qua chướng ngại tâm lý?
Cả hai trầm lặng một lúc, tôi vừa định mở miệng để điều tiết không khí, khóe mắt tôi bất chợt liếc thấy một vật dựng đứng ở thân dưới Mục Huyền.
Tôi không khỏi nghi hoặc, anh nói sẽ không làm rồi? Tại sao vật đó còn cương cứng lâu như vậy?
Ai ngờ đúng lúc này, Mục Huyền quay người nằm nghiêng, ôm chặt tôi vào lòng.
“Hoa Dao, tôi không nhịn được nữa.” Anh cúi đầu cắn vai tôi: “Em hãy dùng tay.” Tôi chưa kịp trả lời đã cảm thấy vật đó cọ cọ vào đùi tôi.
Tôi hoàn toàn chết sững, vội giấu tay ra sau lưng, mặt nóng như lửa đốt. Tôi cất giọng nhỏ như muỗi kêu: “Anh tự dùng tay đi.” Vừa dứt lời, tay phải tôi liền bị anh nắm chặt. Tôi cố hết sức giằng ra nhưng làm sao có thể địch lại anh. Ở giây tiếp theo, tay tôi đã đặt lên vật nóng bỏng đó.
“Không...” Tôi hét lên.
“Giúp tôi.” Thanh âm khản đặc của Mục Huyền vang lên. Anh vẫn nắm chặt tay tôi không rời. Tôi vừa định giãy giụa, bỗng chạm phải đôi mắt tối sẫm của anh, trong đó có một ngọn lửa khát khao bùng cháy.
Tôi bỗng thấy mềm lòng, toàn thân mất hết sức lực. Tôi thầm nghĩ, anh nhẫn nhịn đến mức khó chịu như vậy, dù sao cũng chỉ dùng tay, thôi thì cứ giúp anh giải tỏa.
“Như vậy... phải không?” Tôi kéo vật đó ra ngoài.
Mục Huyền thở dốc một tiếng, gương mặt càng đỏ bừng, ánh mắt càng trở nên u ám. Anh nắm chặt tay tôi, cùng tôi nắm vật đó, rút ra đẩy vào với tốc độ cực nhanh. Tôi hoàn toàn không tốn sức lực, chỉ theo tiết tấu của anh.
Hơi thở của Mục Huyền ngày càng gấp gáp. Vật đó hình như dần nở to trong tay chúng tôi. Mặt tôi nóng đến mức không thể nóng hơn. Tôi ngước mặt nhìn Mục Huyền, đầu tóc anh lòa xòa, gương mặt đỏ ửng, hơi thở nặng nề, thắt lưng anh cũng lắc lư theo động tác tay của tôi. Đôi mắt đẹp đẽ của anh mơ màng. Vào giây phút này, người đàn ông trước mặt tôi hoàn toàn bị vật đó chi phối.
Đồng thời bị tôi chi phối.
Toàn thân tôi bỗng xuất hiện một cảm giác lạ thường, vừa nóng, vừa chếnh choáng. Giữa hai đùi tôi tiết ra chất lỏng ươn ướt, nơi đó căng lên rất khó chịu.... Tôi vô cùng ngượng ngùng, tại sao người bị dục vọng kích thích là anh, mà tôi cũng có phản ứng?
Đúng lúc này, Mục Huyền đột nhiên buông tay tôi, thân thể cũng bất động. Tôi ngây người, theo phản xạ đưa mắt xuống dưới. Anh đã bắn ra chưa? Nhưng hình như ‘nó’ vẫn chưa xẹp đi, vẫn to lớn như cũ. Tôi cũng không nhìn thấy thứ bị bắn ra giống lần trước...
“A....” Tôi hoảng hốt hét lên, bởi vì Mục Huyền bất chợt ôm chặt tôi, áp sát vào người tôi, nhét vật đó vào giữa hai đùi tôi.
“Anh muốn làm gì hả?” Thanh âm của tôi gần như nức nở.
Mục Huyền đột nhiên rút vật đó ra ngoài. Không đợi tôi thả lỏng tinh thần, anh lại lập tức cắm vào. Sau đó, anh cất giọng trầm khàn bên tai tôi: “Kẹp chặt nó.”
Toàn bộ máu trong người tôi dồn hết lên đỉnh đầu. Tôi chưa kịp kháng cự, Mục Huyền đã bắt đầu điên cuồng rút ra đâm vào. Giữa hai đùi xuất hiện cảm giác ngứa ngáy và tê liệt kỳ lạ. Tôi thậm chí còn cảm nhận được đỉnh mềm mại của vật đó chà sát qua nơi bí ẩn của tôi.
Tôi cảm thấy chuyện này quá hoang đường, có khác gì làm thật đâu? Tôi định giang rộng chân để thả vật đó ra ngoài. Ai ngờ vừa động đậy liền bị đùi anh đè lên.
Chân tôi càng khép kín, kẹp chặt vật nóng hổi đó. Cổ họng Mục Huyền phát ra một tiếng rên khó chịu, anh đột nhiên dùng lực ra vào mười mấy cái, thân thể căng cứng. Sau đó anh ngừng chuyển động, nhưng vật đó vẫn run rẩy ở giữa hai đùi tôi.
Cả người tôi hoàn toàn chết lặng.
Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi của Mục Huyền dính chặt hai bên má. Vào giây phút đôi lông mày của anh giãn ra, để lộ thần sắc hoang dã xa lạ, tôi đồng thời cảm thấy trên đùi, thậm chí cả nơi bí ẩn bị một dòng chất lỏng âm ấm xối vào...
***
“Buổi tối, ‘suối cầu nguyện’ sẽ càng đẹp hơn.” Mạc Lâm nhăn mặt nhíu mày nhìn tôi: “Nhưng ngài chỉ huy nói buổi tối không được phép bố trí bất cứ việc gì. Làm thế nào bây giờ?”
Mặt tôi đỏ ửng, tôi ngoảnh đầu về phía Mục Huyền đang bàn công vụ với Mạc Phổ ở bàn làm việc. Tuy trong kỳ nghỉ phép nhưng anh vẫn phải giải quyết nhiều việc quan trọng. Thần sắc anh rất tập trung, họ gần như không nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Tôi liếc qua Mạc Lâm: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, chúng tôi không có...”
Mạc Lâm: “Hả hả?”
Tôi nhất thời á khẩu, không có? Không có gì?
Trong ba ngày ở hành tinh Sfutan, Mạc Phổ và Mạc Lâm bố trí đi tham quan một số nơi, như bãi cát ngọc thạch phát ra đủ loại màu sắc, thác nước hùng vĩ màu đỏ tươi, thảo nguyên màu xanh lam với từng đoàn dã t