Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1343016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3016 lượt.
ời máy thứ hai, hoàng tử Mục Huyền đột nhiên cảm thấy buồn chán, đối chiếu bảng biểu mô hình tính cách, lựa chọn đặc điểm hoàn toàn khác người máy đầu tiên: hoạt bát, nhát gan, ngây thơ, tự luyến...
Vài ngày sau, sĩ quan chỉ huy Mục Trăn (mẹ Mục Huyền) trở về nhà. Lúc đó, Mạc Phổ đang cùng Mục Huyền thảo luận chiến thuật phi hành, còn Mạc Lâm... Mạc Lâm đang vui vẻ trồng dưa trong vườn nhà. Gương mặt kim loại tròn xoe phản chiếu ánh mặt trời, như quả trứng vừa luộc chín.
Sĩ quan Mục Trăn cau mày, chỉ tay về người máy đi một bước nhảy hai bước bên ngoài cửa sổ: “Đó là thứ gì vậy?”
Mục Huyền lãnh đạm nhướng mày: “Người máy quản gia của con.” Ngừng một lát, cậu bé nói tiếp: “Có mặt anh ta, nhà rất náo nhiệt.”
Mục Trăn đảo mắt một vòng quanh ngôi nhà bao nhiêu năm chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau nên rất lạnh lẽo, bà trầm mặc không lên tiếng.
Nghe thanh âm khàn khàn của Mục Huyền, cổ họng tôi trở nên khô rát trong phút chốc.
“Có thể... gì cơ?”
Mục Huyền không trả lời, rảo bước về phía tôi. Giữa đôi chân dài săn chắc của anh, vật to lớn cương cứng đung đưa, theo tiết tấu bước chân anh...
Tôi hoảng hốt ngẩng đầu nhìn mặt anh. Anh không rời mắt khỏi tôi, gương mặt trắng ngần bị hơi nước nóng thổi vào ửng đỏ, càng trở nên thanh tú.
Một người đàn ông tuấn tú như tranh vẽ, đói khát như dã thú.
Mục Huyền liếc tôi một cái. Anh không lên tiếng mà trực tiếp bế tôi đi về phòng ngủ.
Căn phòng kéo rèm kín mít, chỉ có ánh đèn vàng dịu dàng tỏa sáng. Mục Huyền đặt tôi vào giữa chiếc giường cực lớn. Anh nằm nghiêng người bên cạnh tôi, một tay chống lên đầu, ánh mắt nóng bỏng dừng lại giữa hai đùi tôi. Tôi nằm im nhìn lên trần nhà, vẫn có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của anh. Trong lòng tôi vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng, cũng hơi xót xa.
“Tôi sẽ không cưỡng ép em.”
Tôi giật mình, nỗi v mừng ập vào trái tim. Tôi quay đầu nhìn Mục Huyền. Gương mặt anh rất ôn hòa, đôi mắt bớt vẻ u tối nhưng vẫn rất chăm chú.
“Em muốn tôn trọng và bình đẳng, tôi sẽ cho em.” Mục Huyền cất giọng trầm thấp, ánh mắt lại di chuyển xuống... thân dưới của tôi.
Tôi ngây người nghe anh nói tiếp: “Hoa Dao, tôi vẫn đang đợi em cam tâm tình nguyện.”
Trái tim tôi như bị thứ gì đó thúc mạnh một cái, một luồng khí ấm áp dâng tràn trong lòng tôi. Hôm đó tôi nói, cả đời này tôi sẽ không cam tâm tình nguyện, sẽ không chung thủy cả về thể xác lẫn tâm hồn. Tôi biết, những ngày qua anh đã thay đổi nhiều. Nhưng chính tai nghe một người cao ngạo như anh nói ra câu này, trong lòng tôi vừa cảm động vừa khó tin.
“Cám ơn anh, Mục Huyền.” Tôi lẩm bẩm.
Ánh mắt anh di chuyển lên mặt tôi: “Em cần chuẩn bị tâm lý trong bao lâu?”
“Hả?”
“Tôi cho em một tiếng đồng hồ, tôi sẽ ở đây đợi em.” Anh đặt tay lên nụ hoa mềm mại trên ngực tôi, nắn bóp nhẹ. Ánh mắt anh nóng bỏng và tập trung: “Tôi muốn...”
Tôi ngẩn người, đến giờ mới hiểu ý anh. Mục Huyền tưởng tôi cần chuẩn bị tâm lý cho lần ái ân này? Ngực đột nhiên có cảm giác buồn buồn tê tê, tôi lập tức cúi đầu, thấy anh đang ngậm nụ hoa của tôi. Tôi vội đẩy vai anh: “Một tiếng đồng hồ không đủ.”
Mục Huyền rời miệng khỏi ngực tôi, nhưng anh giơ tay nắm chặt hai nụ hoa của tôi, anh nhíu mày đáp: “Vậy thì hai tiếng? Không thể nhiều hơn.” Ngừng một lát, anh nói tiếp: “Hoa Dao, tôi... tôi khó chịu quá.”
Tôi lại ngây ra, một người đàn ông như anh mà mở miệng thừa nhận ‘khó chịu’, chắc anh khó chịu thật sự.
Nhưng tôi vẫn hít một hơi sâu, cất giọng kiên quyết: “Mục Huyền, tôi nói chuẩn bị tâm lý không phải ám chỉ hôm nay, cũng không phải ngày mai. Đúng là tôi thích anh, đến tôi cũng không biết bắt đầu thích anh từ lúc nào, nhưng không có nghĩa tôi muốn lên giường ngay... Tôi cần thời gian. Anh nói sẽ đợi cho đến khi tôi cam tâm tình nguyện, vậy thì tôi có thể nói rõ, tôi quả thực không muốn làm vào lúc này.”
Ánh mắt vốn mờ mịt của Mục Huyền khôi phục sự tỉnh táo trong giây lát. Gương mặt hơi đỏ ửng của anh bỗng trở nên lạnh lẽo.
Bắt gặp bộ dạng này của anh, tim tôi nhói đau. Tôi quay đầu sang một bên, trầm mặc một lúc, tôi mới tiếp tục mở miệng: “Bốn năm trước, anh làm chuyện đó với tôi rồi bỏ đi. Có lẽ, anh chẳng nghĩ ngợi nhiều, bởi anh tâm niệm sau này sẽ quay về kết hôn với tôi. Nhưng đối với tôi mà nói, tôi vô duyên vô cớ bị cưỡng bức suốt một đêm, trong khi tôi thậm chí chẳng biết diện mạo và tên tuổi của anh. Sau đêm đó, tinh thần của tôi bị tổn thương nặng nề, một thời gian dài mới hồi phục. Vì vậy, tôi rất phản cảm với chuyện này.”
Mục Huyền không lên tiếng, chỉ nhìn tôi chăm chú. Một lúc sau, anh buông tay khỏi ngực tôi, nằm thẳng xuống giường.
Phản ứng của Mục Huyền khiến lòng tôi chua xót. Nhưng tôi cho rằng vẫn nên từ chối anh, không muốn là không muốn.
Đúng lúc này, eo đột nhiên bị siết chặt, Mục Huyền kéo tôi vào lòng, để tôi áp mặt vào ngực anh. Hai thân thể trần truồng dính sát vào nhau, tôi có thể nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ của anh. Tôi nghĩ thầm, chắc anh đang t