Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3020 lượt.

từ đâu ra, hoặc giả mấy ngày nay chứng kiến cảnh anh gắng gượng chỉ huy chiến đấu, hoặc giả vào giây phút này, bởi vì vấn đề ‘chung thủy’, anh đành một mình ngồi ở nơi xa, không thể tiến lại gần tôi... Tôi đột nhiên muốn đi đến bên anh, muốn được hôn anh.
Nghĩ sao làm vậy, tôi chậm rãi đi từng bước về phía Mục Huyền. Mặt tôi ngày càng nóng ran. Dung mạo anh dần trở nên rõ ràng. Ánh mắt anh ban đầu ôn hòa, sau chuyển sang ngạc nhiên.
Tôi đi đến bên cạnh Mục Huyền, cúi đầu nhìn anh. Gương mặt anh trắng ngần sạch sẽ, bờ môi đỏ mềm mại...
“Em không khỏe à?” Mục Huyền cau mày hỏi tôi. Anh động đậy như muốn đứng dậy.
“Đừng nhúc nhích.” Tôi nghe thấy thanh âm khàn khàn hơi run rẩy của mình.
Mục Huyền đờ người, ánh mắt anh đông cứng, trở nên sắc bén vô cùng.
Tôi căng thẳng đến mức không thể nói ra lời, chỉ biết cúi thấp đầu, hôn anh.
Tôi nhanh chóng ngậm môi Mục Huyền, tách ra rồi thò đầu lưỡi vào trong miệng anh, tìm đầu lưỡi của anh liếm nhẹ. Mục Huyền dường như vẫn chưa có phản ứng, đầu lưỡi anh cứng đờ. Thái độ của anh làm tôi mất hết dũng khí, tôi vội thu lưỡi về, nhanh chóng kết thúc nụ hôn, đứng thẳng người, nhìn anh bằng ánh mắt ngượng ngùng và... chờ đợi.
Vừa cúi xuống, tôi liền chạm phải đôi mắt đen nhánh của Mục Huyền. Thần sắc của anh thật khó hình dung: ngạc nhiên, sáng tỏ, xúc động... Cuối cùng chỉ còn lại đồng tử đen sắc bén nóng bỏng, sâu không thấy đáy.
Tôi nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, hoảng hốt quay đầu để tránh ánh mắt bức người của Mục Huyền. Ai ngờ, tôi phát hiện bãi cỏ phía xa xa trở nên yên tĩnh. Mạc Phổ, Mạc Lâm và lũ chó nhỏ đều ngẩn người nhìn chúng tôi.
Vì vậy... bọn họ đều chứng kiến cảnh tôi chủ động hôn Mục Huyền?
Tôi chỉ cảm thấy bản thân bây giờ là một miếng sắt đang trong lò lửa...
“A...” Mạc Lâm đột nhiên hét lớn. Tôi sửng sốt khi thấy bảy tám con chó nhảy lên mặt anh ta.
“Ôi... ôi... đừng liếm tôi! Đừng liếm miệng tôi! Đây là nụ hôn đầu của tôi đấy!” Mạc Lâm nghẹn ngào. Mạc Phổ đứng bên cạnh ngoác miệng cười. Kết quả, những con chó khác cũng nhảy lên mặt anh ta. May mà anh ta tinh mắt nhanh tay gạt xuống.
Đến lúc này tôi mới có phản ứng, cũng bật cười ha hả. Nhất định đám chó nhỏ thấy tôi hôn Mục Huyền, nên bắt chước tôi hôn Mạc Lâm. Anh ta đúng là gặp tai bay vạ gió, lát nữa chắc chắn mặt sẽ dính đầy nước bọt, chẳng biết có bị chập điện không nữa...
“A...” Eo tôi nhiên bị siết chặt, người văng đi, rơi vào lòng Mục Huyền. Vừa rồi mải nhìn Mạc Lâm, tôi quên khuấy chuyện anh bị tôi cưỡng hôn...
Mục Huyền đặt tôi ngồi trên đùi anh, gương mặt trắng nõn của anh dần ửng đỏ, giống như vừa đánh phấn hồng, trông rất đáng yêu. Đôi mắt đen sáng ngời, như ánh trăng dịu dàng rọi vào lòng tôi.
“Em bằng lòng rồi.”
Tôi vốn vẫn đang cười, nghe câu này mặt càng nóng bừng. Anh nói tôi bằng lòng đến với anh? Tôi còn chưa kịp mở miệng, Mục Huyền giữ chặt gáy tôi và phủ môi xuống.
***
Lúc Mạc Lâm gọi lên nhà ăn cơm tối, tôi vẫn ngồi trong lòng Mục Huyền, mồm miệng đã bị anh hôn đến mức sưng vù lên. Mạc Lâm bày ra bộ dạng không nhịn được cười, tôi nháy mắt với anh ta: “Mạc Lâm, miệng anh cũng sưng rồi kìa.” Anh ta ngây người, vội chạy lên nhà soi gương.
Tôi ôm bụng cười. Vừa quay đầu liền bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Mục Huyền, trên mặt anh không một chút ý cười. Ánh mắt của anh khiến lòng tôi xuất hiện một nỗi hoảng hốt không nói thành lời. Nhưng khi vào nhà ăn cơm, anh lại khôi phục vẻ mặt lãnh đạm bình thường.
Ăn cơm xong, Mạc Phổ dẫn người máy bảo vệ đi tuần tra ở vòng ngoài, Mạc Lâm bắt đầu quét dọn nhà cửa. Mục Huyền liếc tôi một cái: “Em đi tắm đi.” Tôi đoán, có lẽ tôi ôm chó nên trên người có mùi hôi, anh mới đặc biệt dặn dò. Vì vậy, tôi lập tức đi tắm theo ý anh.
Khí nóng bốc mù mịt, tôi tựa vào bồn tắm, dễ chịu đến mức không muốn đứng dậy. Nghĩ đến vẻ mặt xúc động của Mục Huyền khi tôi hôn anh, tim tôi lại đập loạn nhịp. Tôi nghĩ, chúng tôi có thể cứ tiếp tục sống vui vẻ như bây giờ, tôi không để ý đến chuyện trước kia, từ từ chấp nhận anh một cách triệt để. Chúng tôi sẽ có một khởi đầu mới.
Đúng lúc này, tôi nghe tiếng cạch nhẹ ở cửa phòng tôi đã khóa trái. Toàn thân tôi cứng đờ, tôi chậm rãi quay đầu, thấy Mục Huyền đang đi vào.
Thân hình trần truồng cao lớn của anh vẫn còn dính đầy giọt nước, mái tóc ướt rượt bết vào trán, thân thể trắng ngần hơi ửng đỏ do tắm nước nóng. Ở bên dưới, vật nằm giữa hai đùi đã có hiện tượng ngóc đầu dậy.
Qua làn khói nước mờ mờ, Mục Huyền chăm chú quan sát tôi. Tôi cũng ngây người nhìn anh. Sau đó anh mở miệng, thanh âm hơi khàn khàn: “Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Em có thể bắt đầu chưa?”
***
Câu chuyện nhỏ số 1
(Đây là phần tác giả tặng thêm nhân dịp ĐQCH có tên trên bảng vàng của trang Tấn Giang)
Mục Huyền nhận tổ nhận tông vào năm mười tuổi. Lúc đó, hoàng thất tặng cậu bé hai người máy cao cấp.
Mục Huyền xem sách hướng dẫn sử dụng, nhập mô hình tính cách cho người máy thứ nhất: trầm ổn, dũng cảm, quyết đoán...
Lúc tiến hành lập trình cho ngư