Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3018 lượt.

ững lời động viên khách sáo. Tuy nhiên, các phi công trẻ tuổi có vẻ rất hưng phấn và cảm kích.
Vì vậy hôm nay họ mới tặng quà cho tôi?
Lúc này, Mục Huyền quay đầu về phía tôi, ánh mắt anh u tối, không hiểu anh đang nghĩ gì.
Ban đầu, tôi lặng thinh, bởi vì tôi chẳng làm sai điều gì. Nhưng anh cứ trầm mặc nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi không chịu nổi, mở miệng hỏi anh: “Có vấn đề gì sao?”
Mục Huyền kéo tôi vào lòng: “Cám ơn em đã đi thăm người của tôi.”
Tôi không ngờ anh nói vậy, trong lòng rất ngọt ngào, mỉm cười với anh: “Không cần cám ơn.”
Mục Huyền tiếp tục nhìn tôi, ánh mắt anh trở nên nóng bỏng, làm tôi tắt nụ cười. Anh mở mặt nạ bảo hộ của cả hai, cúi xuống hôn tôi. Khoang máy bay vô cùng tĩnh lặng, Mạc Lâm và Mạc Phổ ngồi thẳng người ở đằng trước. Tôi chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của hai chúng tôi.
Một lúc lâu sau, Mục Huyền mới rời khỏi đôi môi tôi. Anh lại ôm tôi vào lòng: “Lần sau nhất định phải có tôi đi cùng. Em không được bắt tay, cũng không được đứng gần họ quá. Tôi không cho phép bất cứ sự đụng chạm thân thể nào.”
***
Máy bay đỗ xuống một bãi cỏ mượt mà bao la bát ngát. Nhìn rõ cảnh vật trước mắt, tôi gần như nín thở.
Bầu trời xanh biếc, vầng mây màu đỏ cam, như từng chiếc đèn lồng lơ lửng trên không trung. Cây cối ở phía xa xa có thân màu xanh mướt, trong khi lá cây đủ loại màu sắc. Nhìn từ xa, mỗi gốc cây như người đẹp mặc váy hoa.
Một đàn chim cực lớn béo tốt lông vàng nhạt bay qua đỉnh đầu. Đàn chó trắng muốt nằm trên sườn núi ngơ ngác nhìn chúng tôi. Phía trước có một hồ nước màu xanh lam trong vắt. Dưới đáy hồ phát ra ánh sáng lấp lánh như vô số tinh tú trên bầu trời rơi xuống mặt nước.
Nhưng đây không phải là điều khiến tôi kinh ngạc nhất.
Khi bắt gặp ngôi nhà quen thuộc đang lơ lửng trên không trung, tôi chỉ biết trợn mắt há mồm: “Đây là...”
Mạc Lâm đắc ý giải thích: “Trong nhà lắp động cơ nhảy siêu quang tốc. Tiểu thư và ngài chỉ huy ở đâu, nhà ở đó.” Câu nói của Mạc Lâm vốn rất vô tư nhưng khiến lòng tôi ấm áp. Tôi vô thức ngoảnh đầu nhìn Mục Huyền. Anh đang dõi mắt về phía trước, lông mày hơi cau lại.
Tôi thuận theo ánh mắt của anh, phát hiện trước cửa nhà là một đàn chó nhỏ chân ngắn, mắt màu xanh lam, lông nhung trắng muốt. Chính là loài chó tôi nhìn thấy trong đĩa phim lần trước.
Trông chúng hết sức đáng yêu...
“Tôi đã lựa chọn kỹ lưỡng.” Mạc Phổ cất giọng trầm ổn: “Đều là giống cái.”
Lúc này, đôi lông mày của Mục Huyền mới giãn ra. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi, anh hơi mỉm cười, đôi lông mày đen nhánh dưới ánh hoàng hôn như tranh thủy mặc, sinh động và nổi bật vô cùng.
“Để Mạc Lâm đi cùng em.”
Tôi lập tức ngộ ra, Mục Huyền không muốn gần gũi giống cái, dù đó là những con chó rất nhỏ, con lớn nhất cũng chỉ bằng quả bóng, con nhỏ nhất bằng nắm đấm của tôi. Có điều mặc kệ anh, tôi và Mạc Lâm vui mừng chạy đến chỗ đàn chó.
Chúng không sợ người lạ, nghiêng đầu nhìn chúng tôi rồi sủa mấy tiếng gâu gâu như trẻ sơ sinh. Mạc Lâm chuẩn bị sẵn thức ăn, nhanh chóng giành được sự tín nhiệm của chúng. Chúng bắt đầu liếm giày của tôi và bàn tay kim loại của Mạc Lâm. Mạc Lâm cười hì hì, giả bộ ngứa ngáy lăn lộn trên mặt đất. Kết quả, mười mấy con chó nhỏ ngây người rồi nằm rạp xuống đất, bắt chước Mạc Lâm lăn lộn chơi đùa. Tôi bật cười thành tiếng, cũng muốn nằm xuống đất giống bọn họ. Nhưng nghĩ đến Mục Huyền ở đằng sau, tôi lại không dám có biểu hiện quá đáng.
Tôi quay đầu nhìn, cách chỗ chúng tôi không xa bày hai chiếc ghế tựa, Mục Huyền và Mạc Phổ đang ngồi ở đó. Dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ, gương mặt anh đẹp không thể tả. Tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt anh như ngọn lửa luôn đi theo tôi.
Tôi đột nhiên thấy căng thẳng, giống như nhất cử nhất động của tôi đều bị anh bắt được, nụ cười hay vẻ nhăn mặt nhíu mày của tôi đều rơi vào đáy mắt anh.
“Tiểu thư, chúng rất thông minh, tiểu thư làm gì, chúng đều có thể bắt chước. Tiểu thư mau thử đi.” Mạc Lâm cất giọng vui vẻ.
“Ờ.” Nếu không có Mục Huyền ở đây, tôi nhất định sẽ nhảy điệu ‘cưỡi ngựa’ (*) để lũ chó nhỏ làm theo. Nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể ngồi xổm, dạy chúng bắt tay, cúi đầu chào, làm mặt quỷ như một thục nữ. Chúng rất thông minh, dạy một lần là biết ngay. Tuy không nhảy điệu nhảy ‘cưỡi ngựa’, nhưng nhìn đàn chó nhỏ lăn lộn rồi làm mặt quỷ với tôi, tôi cảm thấy cũng không tồi.
(*) Gangnam style.
Có lẽ do chúng tôi chơi quá vui, Mạc Phổ cũng bị thu hút. Anh ta tỏ ra hoạt bát hiếm thấy, cùng Mạc Lâm bắt đầu lăn lộn, nhảy nhót. Đám chó nhỏ ra sức mô phỏng theo. Tôi ngồi bên cạnh không nhịn nổi, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Vô tình quay đầu, tôi thấy Mục Huyền đang cầm cốc trà lặng lẽ uống một ngụm. Anh vẫn quay mặt về bên này, nhưng ánh mắt dừng lại ở nóc ngôi nhà sau lưng tôi. Bộ dạng anh ở đó trông rất yên tĩnh và thê lương, như đang ở một thế giới khác.
Tôi đột nhiên không cười nổi.
Ngắm mái tóc đen và bóng dáng thẳng tắp của Mục Huyền, trong lòng tôi hơi xót xa. Tôi không biết cảm giác xót xa chui