Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
hổ của chú chưa? Đổi lại là các cháu, các cháu có thể không thỏa hiệp và đầu hàng sao?
Nữ sinh các khoa vội vàng gật đầu: Bọn cháu hiểu! Thần kinh của bọn cháu sức dẻo dai rất có hạn mà chú! Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, mặc dù chú không quản được mẹ của Vưu Dung, nhưng chú vẫn nên cố gắng quản tốt Vưu Dung, đừng để cậu ấy ra ngoài nhiễu dân.)
Cuối cùng, trải qua thảo luận, mọi người chọn tiết mục độc tấu violin của Phạm Thái; Lưu Phấn, một nữ sinh khác trong khoa biểu diễn ảo thuật, màn thỏ biến hóa. Vì tiết mục này không mấy mới mẻ nên tôi đã đề nghị đổi thành ‘thỏ nhảy qua vòng lửa’, sau cùng tôi bị đoạt mất quyền phát ngôn! Thực ra tôi cảm thấy tiết mục của bọn họ không có gì mới mẻ như của mình, cũng không kích thích, nhưng mọi người lại nói tiết mục của tôi quá mới mẻ, quá kích thích, vậy nên không thể thông qua. Aiz, thiên tài luôn có ít người hiểu….
Buổi tối, khổ não làm bốn bài tập kia, tóc trên đầu cũng sắp bị tôi nhổ sạch mà vẫn chưa nghĩ được lối ra, tôi thật sự ABC* sao? Chẳng lẽ thực sự giống như Vũ Đạo nói, giải quyết không xong mối quan hệ giữa nam và nữ là vì tôi học không tốt môn Điện từ học sao? Tôi thề, để giải quyết tốt mối quan hệ giữa nam và nữ, tôi nhất định phải cố gắng học tốt môn Điện từ học! Phải vùi đầu khổ học…
(ABC: viết tắt của câu: A, đồ ngu! Được bạn nhỏ Dung sáng tác ra htrc)
(Ôi, cô gái đáng thương bị Vũ Đạo che mắt!!)
Lần Đầu Tự Học.
Thứ bảy, chín giờ tôi dậy đến lớp tự học. Có lẽ rất nhiều tân sinh mới nhập học đều học tập hăng hái tích cực nên còn rất ít chỗ trống trong tòa nhà chính. Không lâu sau, nhìn thấy một chỗ trống, đáng tiếc là nam sinh bên cạnh xấu quá, xem xét đến tính tích cực của lần đầu đi học, tôi kiên quyết bỏ qua. Sau khi chạy lên bốn năm tầng, cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ ngồi, nhưng ngồi xuống không được lâu, tôi mới phát hiện vị lão huynh ngồi bên cạnh thực ra lại rất ‘trẻ trung rau mùi’. Nhưng tôi không nhẫn tâm từ bỏ chỗ ngồi không dễ gì có được này, có điều xuất phát từ bản năng sinh tồn của con người, sau cùng tôi cũng lâng lâng lơ lửng ra khỏi giảng đường. Tôi thầm bội phục những người khác trong giảng đường, chẳng lẽ bọn họ đều bị viêm xoang cả rồi sao?
Đúng lúc mà tôi tìm kiếm đến mức nản chí, đi qua nhà vệ sinh, tôi đụng trúng Lý Băng đang đi ra, vẻ mặt rất hưởng thụ, còn cảm khái nói: “Nhà vệ sinh của Đại học đúng là thích!”
Tôi không nhịn được liền hỏi cậu ấy: “Có gì hay vậy?”
“Nhà vệ sinh có móc treo, lúc ngồi trong đó không cần phải đội cặp lên, hơn nữa cũng không phải cậu ‘đi’ bên trên, bên dưới có heo ăn nữa!” Nhìn vẻ mặt thích chí của cậu ta, tôi chỉ cảm thấy toàn thân rét run. Tôi thầm nghĩ, nhân tài như thế này vẫn chưa được vinh danh trên bảng Phong Thần, đứa con gái như mình tài đức gì àm bị đứng đầu bảng chứ? Đột nhiên nhớ ra, với một vị thần như thế này thì mấy bài tập kia chắc chắn không làm khó được anh ta!
Đau khổ chưa! Sao cùng là người mà khoảng cách lại lớn đến vậy chứ! Không được, tôi nhất định phải cố gắng học hành, nhất quyết phải đi tìm chỗ bằng được. Tôi tiếp tục tìm kiếm, cuối cùng tìm được một chỗ ngồi bên cạnh một đôi tình nhân. Lúc ngồi xuống, cô gái kia đáp lại bằng một khuôn mặt không hài lòng, khó chịu vì tôi ngồi cạnh bạn trai của cô ấy. Xời, cũng chẳng phải là tôi ngồi giữa hai người nhé!
Hai người đó anh anh em em, trong mắt không còn nhìn thấy ai, tôi vốn dĩ đã không làm được bài, bây giờ cả đầu nóng ran, lại thêm việc cô gái kia cứ một lúc lại trừng mắt liếc xéo qua. Cuối cùng tôi sốt ruột, đặt bút xuống, chống cằm âu yếm nhìn bạn trai cô ta, tôi chăm chú nhìn cậu ta, thay đổi rất nhiều thái độ. Ô, lông tơ trên cánh tay cậu ta sao lại dựng cả lên vậy nè? Lúc tôi đổi một thái độ đa tình khác, hai người đó đã thu đồ đạc rời đi. Ha! Tác chiến thành công, còn chưa đắc ý được hai phút thì đã thấy một thầy giáo bước vào, viết lên bảng hai chữ lớn ‘Có Họp!’. Á, tôi không cam tâm bước ra khỏi giảng đường.
Tôi thất thểu ra khỏi tòa nhà chính, ngồi xuống đắm mình trong ánh mặt trời trước bức tượng thủ tướng Chu phía trước tòa nhà, chẳng bao lâu đã cảm thấy ánh nắng trước mắt bị người ta che mất, tôi mở mắt nhìn, là Vũ Đạo!
“Đợi tôi sao?”
“Có thể sao? Đừng quấy rầy cuộc hẹn của tôi!” Tôi nhìn thấy anh ta thì cục tức ở đâu ập đến.
Vũ Đạo nhìn xung quanh tôi, hỏi: “Anh trai em đâu?”
Tôi ngẩng đầu chỉ chỉ vào bức tượng điêu khắc của thủ tướng Chu.
“Bức tượng đáng thương, tôi rất thông cảm vì ngài không có chân!” Vũ Đạo nói với bức tượng thủ tướng với sự thông cảm vô hạn, ngay sau đó ngồi xuống cạnh tôi.
Anh… tôi đang định văng ra mấy từ khó chịu thì đột nhiên đầu chợt lóe sáng, tôi nhớ ra đám bài tập kia là do anh ta giao, thế này không phải ‘trời đang nắng hạn lại gặp cơn mưa rào’, bà cô già cuối cùng cũng lấy được chồng sao? Thái độ có chút tức giận của tôi lập tức đổi thành một nụ cười nịnh nọt trong nháy mắt, có lẽ do thay đổi quá chớp nhoáng nên Vũ Đạo bị giật mình đứng ph