Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.

ắt dậy, “Không nói với em nữa, tôi đi đây, em cứ từ từ mà hẹn hò, thái độ của em đúng là khủng bố quá đi mất!”
Mẹ nó chứ, hiếm lắm tôi mới ‘bán nụ cười cầu đề’ mà anh ta lại không chịu thua, thái độ của tôi lại chuyển thành giận dữ. Có điều nghĩ đến bốn bài tập kia, tôi lại nín nhịn, tôi dùng cái giọng nũng nịu không gì sánh được hét lên: “Thầy Võ, thầy đừng vội đi mà!”
Trong chốc lát, Vũ Đạo đã nhanh chóng lùi xa hơn ba mét.
“Vưu Dung, em vẫn nên đến chỗ bác sĩ Trương đi!’ Nói xong, anh ta định chạy biến đi.
Tôi đứng bật dậy, lôi kéo Vũ Đạo, tức giận nói: “Bài về nhà khó quá, thầy cho chút gợi ý đi mà!”
“Ra là việc này, em phải nói sớm chứ.” Thái độ của anh ta cuối cùng cũng thoải mái hơn, cứ như từ nguy hiểm ra được nơi an toàn, giọng anh ta cũng thay đổi, “Không nói cho em biết!”
“Em đóng học phí rồi, thầy phải có trách nhiệm chứ!”
“Em không lên lớp thì sẽ không làm được, tôi không chịu trách nhiệm!”
“Em không lên lớp, là có lí do chính đáng mà!”
“Có lí do chính đáng gì nào?”
“Tìm đối tượng!” Vũ Đạo quay người định đi, nhưng áo anh ta đã bị tôi liều mình túm lấy. Cái gì chứ, vào Đại học chẳng lẽ không phải là để tìm một đối tượng, rồi tiện thể học hành cho tốt sao? Lúc đầu mẹ cũng dặn mình như thế mà…
Nhìn thấy áo sắp bị kéo đến xộc xệch, Vũ Đạo đau lòng nói: “Này, áo Versace của tôi đấy!!”
“Ai quan tâm chứ!”
“Thế này đi, đêm hội tối trung thu em biểu diễn một tiết mục thì tôi sẽ phụ đạo cho em làm xong mấy bài này.”
“Được, thầy phụ đạo cho em trước đi.” Dù sao anh giúp tôi làm mấy bài tập này trước, đến lúc đó tôi cứ nói tiết mục của tôi không được mấy cô bạn trong khoa thông qua là xong, ha!
Ai ngờ khóe miệng tôi vừa hơi khẽ cười thì đã nghe thấy Vũ Đạo nói: “Tiết mục của em không phụ thuộc vào quyết định của nữ sinh trong khoa, được tôi thông qua là được rồi. Hôm nay về suy nghĩ cẩn thận đi, ngày mai báo cáo với tôi!”
Nói xong, Vũ Đạo cũng ngồi xuống cầu thang, nhanh chóng giải thích rõ ràng mấy bài tập kia cho tôi. Vừa giảng xong bài, tôi cảm khái nói: “Sau này thầy đừng giao mấy bài tập quá đơn giản như thế này nữa, bài tập quan trọng ở phần rút gọn! Cứ cho một bài khó là đủ rồi!”
Ha… tôi thu dọn đồ đạc rồi chuồn đi, Vũ Đạo hô lên đằng sau: “Ngay mai mười giờ khoa duyệt tiết mục nhé.”
Lúc đến tầng dưới kí túc xá, nhìn thấy Viên Duyệt đang định đi ra, ánh mắt chúng tôi giao nhau, tôi tủm tỉm cười đi đến chỗ cậu ta nhưng đột nhiên lại thấy Viên Duyệt quay người, đi vào kí túc. Việc này vừa hay bị Tiểu Dư đi xuống tầng lấy nước nhìn thấy, cô ấy vỗ vai tôi nói: “Cậu ta hình như bị lời tỏ tình của cậu dọa chết khiếp rồi.” Tiểu Dư chia một bình nước nóng trong tay cho tôi.
“Xời, cậu ấy chỉ xấu hổ thôi mà.” Mặc dù miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi cũng khó chịu vô cùng, “Đúng rồi, vụ CS sao rồi hả?”
“Chiều hôm nay, cậu đi đến kí túc của cậu bạn đồng hương với mình, cậu chơi trên máy tính của cậu ta là có thể vào được máy chủ của bọn họ.”
“Tiểu Dư, cậu tốt quá! Mình không biết phải báo đáp cậu như thế nào đây!” Tôi kích động nói, liền thấy Tiểu Dư đưa nốt cho tôi bình nước nóng còn lại trong tay, nói: “Cứ báo đáp mình như thế này là được rồi.” Nói xong, cô ấy đi lên tầng.
Buổi trưa, đắc ý show với mấy cô bạn cùng phòng chỗ bài tập được phân công, ai ngờ đâu bọn nó đồng loạt nghi ngờ: “Hỏi ai ra đấy?”
Aizzz!! Nhìn tôi giống một đứa ngu ngốc không làm nổi bài tập sao?
“Gặp được Vũ Đạo, hỏi anh ta ra đấy.”
“Không tồi nhỉ, cũng thông minh đấy.” Tiểu Dư ôm lấy cổ tôi.
“Đây là đáp án mà người ta bán thân xin được, mấy cậu phải biết trân trọng đấy!”
“Bán thân?” Giả Họa cuối cùng cũng lộ ra cảm xúc.
“Ừm, đổi bằng điều kiện Vũ Đạo bắt tớ biểu diễn một tiết mục trong đêm hội Trung thu.”
Mặt mày ba đứa Tiểu Dư biến sắc. Ngay sau đó nghe Giả Họa nhỏ giọng nói câu ‘Vũ Đạo mạo hiểm làm liều rồi!’ rồi đi ra ngoài. Tiểu Dư nằm lên giường, thở dài.
“Mình lại phải lo cho nước cho dân một phen rồi.”
Phạm Thái sợ hãi liếc một cái rồi vội vàng vùi đầu vào cơm trưa.
Ba giờ hơn đi đến kí túc xá nam đánh CS, tâm trạng rất tốt, tôi còn mua cho ông chú ở phòng thường trực một túi đậu phộng. Bạn đồng hương của Tiểu Dư vô cùng nhiệt tình, trận đầu tiên, tôi đã may mắn được cùng đội làm khủng bố với Viên Duyệt. Đây là lần đầu tiên tôi đi tấn công, tôi cảm thấy tốt nhất vẫn nên thận trọng dùng dao, chạy nhanh, trốn cũng thuận tiện. (Sau này tôi mới biết, đây là phương pháp tương đối kiêu căng mà chỉ cao nhân mới dùng.)
Tôi vẫn luôn đi theo Viên Duyệt, đột nhiên bọn tôi đụng phải cảnh sát, một đám người xông đến phía trước, tôi lùi lại phía sau, thấy trong người Viên Duyệt có mấy cây súng, tôi kích động xông qua. Ể? Phịch, tôi chỉ thấy Viên Duyệt ngã xuống trước mặt mình…. Tôi đâm cậu ấy chết rồi!!! Đương nhiên, tôi cũng nhanh chóng trở thành viên than tổ ong! (ý là bị bắn lỗ chỗ, người dịch chú thích) Tôi đã rút ra được bài học trong thất bại, tôi chính nghĩa quá, vẫn hợp làm cảnh sát hơn. Mặt khác, dùng dao giết người thật ra không