Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
r>(Ghi chú: Trong ấn tượng của tôi, đây là lần cuối cùng Vũ Đạo cùng bác sĩ Võ giao thủ. Sau ngày hôm đó, Trương Văn lại là người làm cơm, hơn nữa khi Vũ Đạo ôn tập cho tôi, cửa phòng sẽ khép hờ. Nguyên nhân bác sĩ Võ chấp nhất với máu cũng trở thành bí ẩn mãi mãi. Mặt khác, một số quy định trong nhà bị Võ Đại cưỡng chế bắt thêm vào, đó chính là —— ba anh em lúc tắm phải mặc đồ bơi! Đáng sợ nhất chính là, không biết tại sao bác sĩ Võ lại biết được tôi thích bộ dáng đàn ông đầu tóc ẩm ướt, vài lần kéo tôi đi hồ bơi, nói là muốn lấy độc trị độc, giúp tôi loại bỏ tâm lý ám ảnh "ướt át"! Sau đó, tôi thấy người khác tắm xong mà không lau tóc, nhẹ thì dừng lại chửi mắng, nặng thì đánh đập, hành hung! Rất nhiều năm sau, khi bác sĩ nghe được chuyện tôi đã trải qua, nói là tôi khi đó bị giày vò mà sinh ra rào cản tâm lý…)
Kỳ Thi Tiếng Anh Cấp Bốn.
Kỳ thi đã đến rất gần, bác sĩ Võ biến lịch thi của tôi thành một cái bảng mày, treo giữa phòng khách, nói để làm mục tiêu cố gắng chung của cả nhà trong thời gian tới, hành động này được gọi là ‘kế hoạch giải cứu màu đỏ’. Trương Văn vốn không để tâm, nhưng dưới sự uy hiếp vũ lực của bác sĩ Võ, anh ta bị ép phải tham gia, đảm nhận vai trò người điều phối dinh dưỡng cho hoạt động lần này, thực ra chính là người nấu ăn thôi ấy mà. Lại được Vũ Đạo dạy kèm cực kỳ hiệu quả, tôi thực sự đánh giá cao sự chăm sóc của những người anh này, trong lòng vô cùng cảm động, hiệu quả học tập cũng vì thế mà nâng cao rõ rệt, dần dần cũng có niềm tin vào việc sẽ thi đỗ.
Buổi sáng ngày thi, bác sĩ Võ bảo Trương Văn đặc biệt dậy sớm chuẩn bị cho tôi một bữa sáng thịnh soạn. Vũ Đạo dặn dò tôi chỉ cần trả lời câu hỏi trọng tâm mà anh ta nói, tuyệt đối có thể được điểm, còn những vấn đề còn lại cứ chọn C. Bác sĩ Võ xin một lá bùa may mắn cho tôi, anh ta lấy ra một đoạn dây trắng, quấn quanh đầu tôi, tôi nhìn vào gương, bên trên miếng vải đó viết ‘Tẩy chay ngôn ngữ nước ngoài, phát huy văn hóa Hán ngữ!’, này, chính anh cũng là du học ở Anh đấy nhé!
“Này, anh cả, em đi thi tiếng anh cấp bốn đấy nhé. Anh xin cái bùa này về, em còn có thể thi đỗ sao?”
“Dĩ nhiên là có thể qua rồi! Cái này chỉ nói rõ em ‘thân ở Tào doanh tâm tại Hán’ mà thôi.”
Mặt tôi lập tức đỏ như cà chua, vội vàng xua tay với bác sĩ Võ, “Không phải, không phải!”
Bác sĩ Võ đột nhiên trợn to mắt, kinh ngạc hỏi tôi: “Không phải? Chẳng lẽ em đã có kinh nghiệm tình dục sao?”
Bác sĩ Võ đột nhiên quay đầu, lạnh lùng trừng mắt với Vũ Đạo, ánh mắt như lửa vậy. Vũ Đạo bất đắc dĩ lắc đầu, chậm chạp nói: “Là đoạn văn ‘có tính miêu tả’, không phải đoạn văn miêu tả ‘tình dục’. Đầu óc anh toàn cái thứ gì vậy!”
“Không phải như nhau sao?” bác sĩ Võ vẫn chưa hiểu, Vũ Đạo phất tay bỏ đi, không để ý đến anh ta nữa.
(Chú thích: chỗ này từ 描写性 , là 1 cụm mang nghĩa ‘có tính miêu tả’, nhưng bác sĩ Võ lại hiểu tách ra, là 描写 ‘性’, từ tính 性 trở thành danh từ và có nghĩa là tình dục.)
Đêm Giáng Sinh
Sau ngày thi tiếng anh cấp bốn là đêm giáng sinh. Phòng ký túc lại chật ních hoa hồng và thiệp giấy vì Phạm Thái, Tiểu Dư nhận được lời mời của một nam sinh khoa Tin học, theo Tiểu Dư nói, Giả Họa cũng nhận được lời mời, chỉ duy nhất có đứa vẫn được gọi là ‘scandal không ngớt’ như tôi đây rõ ràng cực kỳ cô đơn. Tôi vốn cho rằng sự căng thẳng của kỳ thi sẽ làm làm giảm bớt không khí lễ giáng sinh, ai ngờ đám sinh viên tuyết đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để yêu đương, cho dù bây giờ là thời khắc quan trọng dao kề sát cổ. Trong những ngày tháng yêu đương, ánh mắt thương hại là thứ gây sát thương nhất, vì vậy nên tôi quyết định về nhà.
Buổi chiều lúc Vũ Đạo dạy kèm cho tôi, thấy tôi ủ ê rầu rĩ thì lấy ra hai tấm vé mời, nói là tối nay người bạn tổ chức tiệc, đây đúng là thứ cứu vớt hữu hiệu cho tâm trạng chán nản của tôi. Vũ Đạo đưa cho tôi một tấm, nói là 6 giờ đến thẳng nhà hàng tây gặp nhau, rồi đi ra trước.
Tôi quay về phòng, nhảy bổ lên giường, mặt mày tươi cười hớn hở, lê nhẹ tấm thiệp lên mặt. Sau đó tôi bắt đầu mở tủ quần áo ra, lấy tất cả quần áo ra thử một lượt nhưng vẫn chưa hài lòng, tôi đành miễn cưỡng chọn lấy một bộ, cuối cùng lại đi giày cao gót Vũ Đạo tặng. Còn hơn một tiếng nữa mới đến sáu giờ, tôi lại đã chuẩn bị xong, thấp thỏm lo âu nhưng lại vui vẻ khó có thể nói nên lời, khó khăn lắm mới chờ được đến giờ, tôi vội vàng chạy ra ngoài.
Trên cửa nhà hàng có treo biển ‘Hôm nay không bán hàng’, tôi ló đầu vào đẩy cửa ra lại phát hiện bên trong là một khoảng trời riêng. Trong sảnh lớn là hai cái bàn nhỏ cho hai người, trên mỗi bàn bày một bộ đồ ăn và một đôi nến, trên tường treo một bức tranh sơn dầu kiểu Châu âu, ngoài cửa còn có một cây thông cực lớn rực rỡ đèn, còn trang trí rất nhiều quà, ở góc thì đặt đầy hoa tươi. Góc của ban nhạc trogn nhà hàng, lúc này đang biểu diễn một khúc nhạc nhẹ nhàng. Tôi chưa từng đến một nơi như thế này, cũng chưa từng