Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

tham gia tiệc giáng sinh, tôi thấy mình giống như Alice lạc vào xứ sở thần tiên vậy, chớp đôi mắt long lanh tràn đầy hiếu kỳ. Nhìn quanh cửa hàng, không thấy Vũ Đạo nên tôi kéo một cái bàn ra ngồi xuống. Vừa ngồi chưa được bao lâu, một bồi bàn mặc trang phục Châu âu kiểu cổ, anh ta cúi đầu xuống, vành mũ rộng che đi khuôn mặt. Bồi bàn trầm giọng hỏi: “Thưa tiểu thư, cho hỏi cô muốn uống gì?”
Khách lần lượt đến, nhà hàng dần dần trở nên náo nhiệt, thỉnh thoảng có người đến chào hỏi Vũ Đạo. Rất nhiều người đều kinh ngạc vì Vũ Đạo dẫn tôi đi cùng, có điều sau khi giải thích thân phận em gái kiêm sinh viên xong, bọn họ mới hiểu hiểu gật đầu. Việc này khiến tôi cảm thấy chua xót vô cùng.
Lý Mỹ Tịnh cũng thông thạo nhạc cụ, vì vậy cô ấy và Vũ Đạo nói chuyện rất vui vẻ. Câu chuyện của bọn họ tôi căn bản không chen vào được, càng lúc tôi càng thấy vô vị, chán nản nghịch nghịch cái váy của mình. Lúc này chợt nghe thấy Vũ Đạo hỏi tôi: “Tiểu Dung, hôm nay là giáng sinh, anh đàn tặng em một khúc nhé?”
Tôi ngẩng đầu, mím môi gật đầu. Vũ Đạo quay người nói với Lý Mỹ Tịnh, “Lý tiểu thư, vậy tôi xin phép được múa rìu qua mắt thợ.”
Vũ Đạo nhã nhặn đi đến trước chiếc đàn piano, nho nhã ngồi xuống, cười với tôi một cái rồi bắt đầu diễn tấu. Giai điệu từ từ vang lên, đổ xuống như nước từ bàn tay Vũ Đạo, âm nhạc du dương giống như dòng nước ấm chảy qua tim trong mùa đông, nhưng trong bản độc tấu của Vũ Đạo lại đồng thời chảy trôi một sự ngọt ngào và lãng mạn khác. Sau đó, do nốt nhạc nảy lên nhanh dần, khúc nhạc vui vẻ thanh thoát khiến tôi như đang ở trong một khu rừng xanh tươi, núi cao tuyết đọng, thảo nguyên vô tận, dường như tôi nghe thấy tiếng tôi và Vũ Đạo chạy nhảy trong đó cười đùa vui vẻ. Trong lúc diễn tấu Vũ Đạo thỉnh thoảng lại nhìn tôi, vẻ mặt say mê, khúc nhạc vui vẻ cũng càng thêm xuất thần. Vốn đang mê mẩn với màn độc tấu của Vũ Đạo, lúc tôi tim tôi đã rung động cùng anh và âm nhạc của anh, giống như đang bay vậy. Có lẽ, không phải tôi bị âm nhạc làm cho rung động, mà là người chơi nhạc.
Lý Mỹ Tịnh ngồi bên cạnh nhỏ giọng xác nhận với tôi: “Em là học trò của anh ấy à?”
Thấy tôi gật đầu, Lý Mỹ Tịnh độ lượng cười một cái, khẽ nhấp một ngụm rượu, tiếp tục thưởng thức màn biểu diễn của Vũ Đạo.
Sau khi khúc nhạc kết thúc, nhà hàng vang lên tiếng vỗ tay, Lý Mỹ Tịnh cũng vỗ tay mỉm cười đúng mức. Vũ Đạo quay về ngồi xuống , hỏi tôi: “Thích không?”
Tôi chân thành khen ngợi: “Em thích, nghe hay lắm.” Vũ Đạo cười lắc đầu, lẩm bẩm: “Chắc chắn là nghe không hiểu gì rồi.”
Tôi ha ha cười, anh ta hiểu tôi thật.
Sau đó, Lý Mỹ Tịnh không còn thân thiện với Vũ Đạo như lúc trước nữa. Chớp mắt, đồng hồ đã dần chạm đến 12 giờ, bầu không khí trong nhà hàng lên cao khác thường. Lúc còn vài giây nữa là đến 12 giờ, mọi người cùng nhau đếm ngược, đúng lúc này, một ông già Noel vác túi quà xuất hiện trong đám người, anh ta chào hỏi mọi người, ôm, thậm chí là hôn. Lần đầu tiên nhìn thấy ông già Noel, tôi đây lại càng thêm phấn khởi. Lúc tiếng chuông giáng sinh vang lên, xung quanh bị tiếng reo hò lấn át, mọi người cùng chúc tụng nhau. Ông già Noel vừa hay lại đến bên cạnh tôi, anh ta cầm tay tôi, hôn nhẹ một cái lên mu bàn tay, “Merry Christmas!”
Ngay sau đó, lấy ra một món quà từ trong cái túi, đặt vào lòng bàn tay tôi. Ánh mắt ông già Noel sáng lấp lánh như sao, tôi nhất thời nhìn đến ngây cả người. Lúc hoàn hồn lại thì ông già Noel đã đến chỗ khác trong đám người rồi. Vũ Đạo nhìn theo bóng ông già Noel, khẽ nhíu mày lại sau đó quay sang tôi, miết lên mũi tôi, “Merry Christmas, công chúa nhỏ!”
Bữa tiệc nhanh chóng tàn, trên đường về nhà, Vũ Đạo cầm tay tôi, híp mắt nhìn kẹp gài áo của tôi, đó là món quà của ông già Noel. Tôi sờ cái kẹp, vui vẻ ngân nga khúc nhac Vũ Đạo đàn cho mình, cho dù nó là khúc gì thì với tôi mà nói, nó chính là khúc nhạc tình yêu. Tôi hạnh phúc mỉm cười, đồng thời cảm thấy bàn tay Vũ Đạo đang dần dần nắm chặt.
Hôm nay là một ngày Lọ Lem trở thành công chúa, còn thứ khiến tôi trở thành công chúa, không phải bà tiên hay là phép thuật, mà là Vũ Đạo! Cho dù tôi không được xinh đẹp, đêm nay, tôi lại cảm thấy mình là cô gái hạnh phúc nhất thế giới. Kẻ bị hạnh phúc lấp đầy như tôi đây đã thầm hạ quyết tâm, là em gái thì sao nào? Tôi vẫn có thể yêu anh ấy, len lút thôi, chỉ cần mình thấy hạnh phúc là được…






Kết Thúc Học Kỳ.
Ngày hôm sau, tôi gặp bác sĩ Võ. Anh chỉ vào cài áo trên người tôi, đầy hứng thú hỏi: "Ai tặng em đồ cài áo đó? Đẹp quá!"
"Đẹp không!" Tôi nói, "Quà ông già Nô-en tặng đấy!"
Bác sĩ Võ cười ái muội, "Hôm qua em ra ngoài chơi với thằng thứ à?"
"Dạ, còn gặp anh ba với Lý Mỹ Tịnh nữa." Nhớ tới hôm qua, lòng tôi liền vui vẻ, "Anh cả, hôm qua anh đi đâu chơi vậy?"
Sau kỳ thi cấp bốn, phương pháp phụ đạo của Vũ Đạo thay đổi, anh nói đối với cuộc thi, mục tiêu của tôi không phải là điểm cao mà là để có thể hơn mấy bạn học kém nhất là được. Cũng giống như lúc gặp phải một con cọp