Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1711 lượt.

thấy cũng đúng, tuy mình không muốn ngồi cùng hàng ghế với anh ta để tránh sự khó chịu, nhưng nếu ngồi sau thì thực sự không thỏa đáng cho lắm. Bây giờ anh ta có thể là cọng rơm cứu mạng duy nhất, nếu bỗng chốc anh ta bực bội thì hậu quả như thế nào sẽ khó mà đoán trước. Cô không có dũng khí để đứng đợi trong đêm thêm nửa tiếng đồng hồ nữa. Bởi thế, cô buông tay, ngoan ngoãn đi sang phía bên kia mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong.
Lư Hạo Tường ngồi bất động, dưới ánh đèn, khuôn mặt anh trông không rõ biểu hiện cho lắm, tựa như anh đang cười. Tay phải của anh có túi đồ, hình như là một hộp giấy. Đợi Thẩm Xuân Hiểu thắt dây an toàn xong, anh đạp ga, các toà nhà bên ngoài cửa xe dần dần lùi lại phía sau.
“Cô ở đâu?”
“Hỏi làm gì?” Lại là phản ứng bản năng.
Lư Hạo Tường thấy cô giống như một con nhím đang xù hết những chiếc lông nhọn trên cơ thế, bèn bĩu môi, gằn giọng nói: “Dù sao tôi cũng phải biết sẽ đi hướng nào tiếp theo để dạo quanh thành phố chứ!”.
Thẩm Xuân Hiểu bất giác nóng bừng mặt, cô đã thần hồn nát thần tính quá rồi, chẳng bình tĩnh chút nào, thật mất mặt quá đi. Cô lắp bắp nói địa chỉ, Lư Hạo Tường không nói không rằng, cứ thế đổi hướng lái.
Thẩm Xuân Hiểu vốn định tìm đề tài để nói chuyện, nhưng lại thấy gặp anh ta sau giờ làm, rõ ràng không thể nói chuyện với nhau một cách bình thường được, nếu cứ mở mồm ra là công kích thì thà bây giờ cứ im lặng cho xong, chí ít im lặng cũng là lựa chọn an toàn nhất. Nhưng vừa ngồi xuống, tâm trạng thoái mái, chiếc mũi cũng trở nên hết sức nhạy bén, mùi thức ăn thơm phức không biết từ đâu phả đến, có sự kích thích của mùi thức ăn này, tiếng biểu tình của dạ dày không ngừng gia tăng.
Cô cố gắng ngồi im, khống chế hành động nhưng lại không thể ngăn cản nổi sự vận hành của dạ dày, hơn nữa càng khống chế lại càng mất kiểm soát, trong dạ dày bắt đầu vang lên bản xướng ca: ọc ọc ọc, ục ục ục…
Mấy âm thanh này cứ thay phiên nhau xuất trận, càng lúc càng vang, cuối cùng, Lư Hạo Tường phải phì cười. Thẩm Xuân Hiểu vừa ngượng ngùng vừa tức giận, hậm hực trừng mắt lườm anh một cái.
Thấy bộ dạng thở phì phò vì thẹn quá hóa giận của cô, anh cười đắc ý, vừa cười vừa đưa túi đồ cho cô.
Không biết anh lại giở trò ma quái gì, cô nhận lấy chiếc túi, lúc này mới biết mùi thức ăn từ đây mà ra. Thấy cô sững sờ, Lư Hạo Tường cười nói: “Mở ra đi, còn nóng đấy!”.
Trong hộp là món bánh trứng nóng hổi, màu vàng ươm, trông có vẻ xốp và mềm mại, rất đỗi tinh xảo bắt mắt, cô bất giác nuốt nước miếng.
Lư Hạo Tường lại cười, nói vẻ đùa cợt: “Đây không phải là thứ để ngắm đâu, đồ ăn đấy, tôi đã nếm một chút, lâu thế rồi mà độc tố vẫn chưa phát tác. Tôi nghĩ cái dạ dày của cô cũng có thể chấp nhận được nó!”.
Thẩm Xuân Hiểu nghe anh nói giọng quái gở nên không muốn nhận thành ý ấy. Cô quyết định giữ khí phách, nhất quyết không ăn. Nhưng chiếc hộp này phả hương thơm vào mũi cô chẳng đúng lúc chút nào, bây giờ vừa mở ra, tất cả những gì mắt nhìn thấy, mũi ngửi được, lại thêm bụng dạ đói cồn cào, đây thực sự là một thử thách to lớn. Sau khi đấu tranh tư tưởng, lý trí đã bị lòng thèm muốn đánh bại, Thẩm Xuân Hiểu cuối cùng không thể chịu nổi sự giày vò của dạ dày, cô lấy ra một cái bánh rồi cắn một miếng.
Vừa thơm vừa mềm, không ngọt cũng chẳng ngấy, vừa đưa vào miệng đã tan ngay, những miếng bánh trứng trước đây cô ăn sao lại không thơm ngon được như thế nhỉ? Cô giống như Trư Bát Giới ăn nhân sâm hình người, còn chưa thưởng thức hết mùi vị thì đã ăn hết sạch. Thế này không được rồi, ăn một chiếc lại càng tác động tới cơn đói, bụng dạ còn khó chịu hơn cả lúc chưa ăn.
Cô nhìn hộp bánh trứng, thầm nghĩ, ăm một cái cũng là ăn, ăn hai cái cũng là ăn, sao phải tự làm khổ mình như vậy chứ? Bởi thế, cô lại ăn thêm cái nữa.
Bánh trứng rất nhỏ, một chiếc chỉ đủ một miếng nên cô ăn liền năm cái thì cảm giác đói bụng mới giảm bớt. Ngẩng đầu lên, thấy Lư Hạo Tường đang nhếch miệng nhìn, nghĩ đến tướng ăn vừa rồi của mình, cô bất giác nóng bừng mặt rồi trừng mắt nhìn lại. “Cười gì mà cười?”
Lư Hạo Tường thở dài. “Giám đốc Thẩm, cô thật ích kỉ, cô ăn ngon lành như thế khiến tôi mỏi mắt chờ mong đến nỗi trở thành máy sản xuất nước bọt rồi đấy. Cô lại không thèm đoái hoài gì đến mà cho tôi ăn một cái sao?”
Thẩm Xuân Hiểu đưa chiếc túi lại. “Trả anh!”
Lư Hạo Tường không nhận. “Tôi đang lái xe, có hai sinh mệnh đang nằm trong tay tôi đấy, tôi không thể vì sự thèm muốn của dạ dày mà coi mạng người như cỏ rác được!”
Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ, anh ta giả bộ cái gì chứ? Nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, cái mạng nhỏ của mình chẳng phải cũng đang nằm trong tay anh ta sao, tuy bây giờ vắng xe nhưng chỉ nghĩ đến hai chữ “tai nạn” thôi là đã khiến người ta khiếp sợ. Bởi thế, cô thu lại lời nói, cười hi hi hai tiếng không rõ có hàm ý gì.
Lư Hạo Tường nói phóng đại: “Nhìn người ta ăn mà mình cũng thấy đói, đói thật đấy!”.
Câu này lẽ nào muốn nói cô phải đút cho anh ta ăn? Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, bảo cô đút cho ai cô cũng đồng ý, nhưng