Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
đút cho anh ta sao? Hứ, không có chuyện đó đâu.
Lư Hạo Tường nhìn nghiêng qua gương mặt cô rồi nhìn ra ngoài cửa, cũng không nói thêm gì nữa mà tiếp tục lái xe. Bây giờ lại đến lượt dạ dày của anh vang lên bài xướng ca.
Thẩm Xuân Hiểu nghe những âm thanh quen thuộc rồi thấy anh không có vẻ bỡn cợt, đúng là anh ta đang rất đói. Chỗ bánh trứng này, nói không chừng anh ta mua về để ăn đêm. Mình lại không khách khí ăn liền một lúc năm chiếc, ăn hết cả phần của người khác, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy nên báo đáp một chút, không thể ăn không của người ta như thế được. Hơn nữa, cứ cho là bình thường anh ta độc mồm độc miệng, bụng dạ xấu xa thì bây giờ anh ta cũng đưa mình về nhà, nếu anh ta thật sự đói đến mức sắp hoa mắt chóng mặt, đạp chân ga lại đi phanh xe, phanh xe lại đạp chân ga thì chẳng phải mình cũng xui xẻo cùng sao? Thôi, đút thì đút, cứ coi như đút cho con chó, con mèo ăn vậy.
Cô mở hộp, cầm một chiếc bánh lên, bóc vỏ ngoài một cách vô cùng chậm rãi. Cô chừa lại cho mình một đường lui, nếu lại một lần nữa sự thèm muốn không thắng nổi lý trí thì cô sẽ đút tọt cái bánh trứng này vào miệng mình mất.
Nhưng cô sợ chết, đặc biệt là rất sợ đau, để tránh việc anh ta đói đến run tay run chân rồi lao vào lan can bên đường, sau một hồi do dự đắn đo, cô nghiêng người, duỗi cánh tay ra rồi đưa chiếc bánh thơm phức mình vừa bóc vỏ đến gần miệng Lư Hạo Tường, gượng gạo nói: “Ăn đi!”.
Lư Hạo Tường cười ha ha rồi cúi xuống gần tay cô và ăn chiếc bánh đó. Hơi thở của anh phả lên tay cô, có cảm giác nóng nóng, gai gai, tê tê. Cô giật mình co rúm, suýt chút nữa thì ném tờ giấy bọc bánh lên mặt anh.
Anh đã ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng về con đường phía trước, miệng nhai bánh, ăn xong liền thỏa mãn nói: “Thơm quá! Phiền cô làm lại lần nữa nhé!”.
Thẩm Xuân Hiểu chun mũi, lại còn làm lại lần nữa, anh thật sự coi tôi là nhân viên phục vụ sao? Nhưng cô rất rõ cái cảm giác sau khi ăn chiếc đầu tiên như thế nào, ai bảo cô có tấm lòng đại từ đại bi dạt dào nên trở thành tai hại chứ? Cô miễn cưỡng lấy ra một chiếc nữa, lần này cô bóc vỏ bánh nhanh hơn một chút nhưng động tác đã lộ rõ vẻ bực tức.
Nhìn vẻ bất mãn, chau mày cong môi của cô qua gương chiếu hậu, Lư Hạo Tường vô cùng thích thú, cười nói: “Chiếc bánh này hình như không hiểu ý người như bánh trước!”.
Thẩm Xuân Hiểu bóc vỏ bánh rồi đưa đến gần miệng Lư Hạo Tường, nói bằng âm mũi: “Thì anh cứ ăn đi, sao phải nói nhiều thế, hứ!”.
Đúng là muôn đời xui xẻo, từ lúc nào mà Thẩm Xuân Hiểu cô lại trở thành người hầu như thế chứ, chẳng phải là chỉ tiện xe đi nhờ về một đoạn đường thôi sao? Hơn nữa, sở dĩ cô về muộn như thế cũng tại anh ta là người đầu têu. Nhưng nói đi nói lại, đối với cụm từ “người đầu têu” này thì cô cũng là người đuối lý, suy cho cùng, thời gian mà Lư Hạo Tường hẹn họp là buổi chiều nhưng vì cô không thể thu xếp được nên mới phải đổi lại lịch thành buổi tối. Ai ngờ hai người phải thảo luận những ba tiếng đồng hồ về mười mấy bản vẽ. Mặc dù ba tiếng đồng hồ ấy đã gợi ra cho cô được nhiều hướng suy nghĩ mới, hơn nữa trong đầu cũng đã hình thành một kế hoạch kinh doanh khác, nhưng vẫn khiến bản thân rơi vào tình cảnh trớ trêu này.
Lư Hạo Tường lại cúi đầu, hướng về phía tay cô, cười rồi ăn chiếc bánh, anh ăn một cách ngon lành và cười rất vui vẻ. Thẩm Xuân Hiểu biết vì sao anh vui, bình thường hai người đấu khẩu bất phân thắng bại, bây giờ anh ta ỷ vào chiếc xe mà ép buộc mình phải cúi đầu chịu phục, bởi vậy anh ta mới vui mừng đến thế, đúng là đồ tiểu nhân đắc ý!
Lư Hạo Tường lại không hề nghĩ như vậy, anh chỉ cảm thấy điệu bộ này của Thẩm Xuân Hiểu thật buồn cười, miễn cưỡng chiều theo, ngay cả những người phụ nữ thời xưa cũng không có cái điệu nộ khí xung thiên như cô, ngày thường cô miệng lưỡi sắc sảo, thế mà bây giờ lại nhẫn nhục chịu đựng, còn nén nhịn tất cả những bực bội trong lòng để ăn no cái bụng, nếu nói ra thì chắc chẳng ai tin được.
Thực ra đối với hành vi tối nay của mình, anh cũng cảm thấy khó mà tin nổi, chẳng giống với tác phong thường ngày chút nào.
Lúc tan ca, Thẩm Xuân Hiểu chần chừ không chịu lên xe của anh, anh đã nghĩ, cô thích ngồi thì ngồi nên cứ thế phóng xe đi. Nhưng đi được một đoạn, bỗng anh lại thấy không yên tâm. Cái miệng lưỡi sắc sảo thường ngày ấy là một chuyện, nhưng bây giờ nếu thật sự để một cô gái đơn độc đứng đợi xe thì liệu có quá tàn nhẫn không? Nhất là đã giờ này rồi thì không dễ bắt được xe.
Nhưng nghĩ đến cái bộ mặt không hề cảm kích của Thẩm Xuân Hiểu, anh lại bực, làm người tốt thì chí ít cũng được người ta cảm ơn một tiếng, còn cái cô Thẩm Xuân Hiểu ấy à, anh đoán, cô ta sẽ chẳng bao giờ học được hai từ “cảm ơn” này.
Anh lái xe vu vơ một lúc, lại nghĩ, hôm nay mặc dù vì cô nên mới phải đổi thời gian họp, nhưng suy cho cùng thì cũng vì thảo luận về bản thiết kế của anh nên mới phải họp muộn đến thế, những ý kiến mà cô nêu ra cũng rất xác đáng, sự nghiêm túc và trách nhiệm trong công việc của cô thật khiến anh tán thưởng, đặc biệt là bộ dạng làm việc đến quên ăn, bụng đói đến mức