Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
hiến người ta say lúc nào không hay. Thẩm Xuân Hiểu không muốn mình say khướt như lúc đầu ngốc nghếch rơi vào lưới tình, hôm nay cô không muốn uống say. Hơn nữa, chuyện này đã qua lâu rồi, nỗi đau thương giờ cũng trở thành vết sẹo, tình cảm cũng đã đóng băng, cô hà tất phải say, bởi thế cô đổi một cốc soda.
Vừa bưng cốc lên thì góc phải phía trước bỗng truyền đến một tràng những tiếng ồn áo huyên náo, đối với quán Pub vốn đã ồn ào náo nhiệt, đương nhiên khó tránh chuyện có người say rượu làm càn, những vụ gây rối nhỏ nhặt như thế cũng sẽ không thu hút sự chú ý của nhiều người, Thẩm Xuân Hiểu chỉ liếc nhìn một cái.
Nhưng, rất nhanh sau đó, có tiếng chai rượu bị đập vỡ trên nền đất truyền lại, cô nghiêng đầu, vừa hay nhìn thấy đôi mắt đã đỏ lên vì say rượu đang bừng bừng phẫn nộ, những ly rượu trên mặt bàn cũng bị hắt hết xuống đất.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao ở đâu cũng có hình bóng của anh ta thế nhỉ? Thẩm Xuân Hiểu chau mày nhìn Lư Hạo Tường đã say đến mức nghiêng đông ngả tây, mới mấy tiếng đồng hồ không gặp mà râu cằm anh ta đã lún phún, tốc độ phát triển của râu như thế chẳng phải là quá nhanh sao? Âu phục cũng nhàu nhĩ, hai cúc áo sơ mi bung ra, ca vát xiêu xiêu vẹo vẹo trên cổ.
Cái bộ dạng chán nản này, lần đầu tiên Thẩm Xuân Hiểu nhìn thấy, cô không ngăn nổi hứng thú, hóa ra, anh ta cũng có lúc thế này? Bình thường anh ta miệng lưỡi sắc sảo, thú đội lốt người, bây giờ bộ dạng ấy thật giống với chó - một con gấu chó!
Trước mặt anh ta là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, bụng bia, khuôn mặt tròn trĩnh, nói bắn cả nước bọt, trông dáng vẻ vô cùng tồi tệ, ông ta đang kéo tay áo Lư Hạo Tường.
Hóa ra anh đã uống say đến nỗi gây sự với người ta, Thẩm Xuân Hiểu nghĩ mà thầm cười trên nỗi đau khổ của người khác, tửu lượng đã kém còn học đòi người ta uống rượu làm gì cơ chứ? Lại còn mượn rượu giả điên, gây chuyện thị phi nữa, đúng là ngứa ngáy da thịt rồi mà.
Lúc này, Lư Hạo Tường đã lao vào người đàn ông đó, thân hình anh tuy cao lớn, nhưng vì uống rượu nên chẳng còn chút sức lực nào, bị gã bụng bia kia tung cho mấy chưởng, anh cũng không nhường nhịn mà trả lại mấy đấm.
Thấy sự việc như thế, Thẩm Xuân Hiểu lúc đầu vốn định chỉ khoanh tay đứng nhìn nhưng giờ không thể ngồi yên được nữa, dù đồng nghiệp có quá quắt tới đâu thì vẫn là đồng nghiệp, cô không thể thấy chết không cứu, bèn vội vàng chạy đến.
Lúc này, ông chủ quán bar đã dẫn nhân viên bảo vệ đến tách hai người đang gây lộn ra, mặc dù không mấy động tĩnh nhưng cũng lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Cánh tay Lư Hạo Tường bị mảnh chai vỡ rạch cho chảy máu, may mà chỉ là vết thương nhẹ; gương mặt gã bụng bia kia cũng tím bầm một khoảng, xem ra cú đấm không hề nhẹ. Ông chủ chau mày, lớn tiếng nói: “Xảy ra chuyện gì thế?”.
Đúng lúc ấy một nữ nhân viên sợ sệt đến nói rõ tình hình, lúc cô đưa rượu cho gã bụng bia thì bị sàm sỡ, gã còn kéo tay cô không chịu buông, cô vừa cầu xin vừa giãy giụa, không ngờ gã háo sắc đến nỗi hoang dâm vô độ, lại kéo cô vào lòng. Lư Hạo Tường đang uống rượu ở bàn kế bên nhìn thấy mọi chuyện, liền không nói lời nào mà giáng luôn cho gã một cú đấm. Gã bụng bia vô cớ bị đánh, nào chịu để yên, vì thế hai người đã xông vào đánh nhau.
Sự việc hóa ra là như thế, Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ, chú gấu chó này mặc dù miệng lưỡi không tích đức nhưng cũng còn vài phần trượng nghĩa.
Cô vội chạy đến dìu Lư Hạo Tường rồi nói với ông chủ quán bar: “Xin lỗi, bạn tôi uống say quá, anh ấy không cố ý gây chuyện đâu. Ông chủ, đã mở hàng kinh doanh thì không ai muốn xảy ra những chuyện này, tôi thấy hay là ông cho qua nhé!”.
Gã bụng bia vẫn ở đó kêu gào: “Ông chủ, thằng này đánh người, thế mà ông không tống nó vào đồn công an, liệu ông có muốn kinh doanh tiếp nữa không hả?”.
Thẩm Xuân Hiểu muốn dàn xếp ổn thỏa nên cười nói với gã bụng bia: “Anh này, bạn tôi uống nhiều quá nên khó tránh khỏi kích động, anh đừng để bụng nữa mà. Chuyện cãi lộn, mọi người cũng thấy rõ rằng ai cũng bị thương, bạn tôi cũng chẳng bị nhẹ hơn anh, phải không?”.
Gã bụng bia bừng bừng tức giận, mồm ngang mép dọc, khoa chân múa tay, nói: “Cô là ai chứ? Thằng này có phải là chồng cô đâu, sao cô phải đứng ra bênh vực nó. Ra tay đánh người, ông đây sẽ cho nó biết lợi hại, hôm nay mà không tống nó vào đồn công an thì không được!”.
Thẩm Xuân Hiểu cũng phát cáu, hắn là người sai trước thế mà còn thô lỗ như vậy. Cô đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào gã bụng bia, lạnh lùng nói: “Này anh, anh hà tất phải ép bức người ta thế? Anh sàm sỡ nhân viên phục vụ trước, bạn tôi thấy chướng tai gai mắt nên mới ra tay vì việc nghĩa, anh nhất định phải đến đồn công an để giải quyết chuyện này, phải không? Vậy được, tôi sẽ đi cùng các anh. Anh muốn làm lớn chuyện lên cũng được, tôi cũng có mấy người bạn làm bên truyền thông, để tôi gọi họ đến, nhân tiện viết một bài báo về các anh. Bạn tôi nhiều lắm thì cũng là say rượu rồi gây chuyện, phạt chút tiền là xong, còn anh sẽ tiếng tăm khắp phố, như thế anh hài lòng chứ?”.
“Cô, cô...” Gã bụ