Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

ng bia vốn muốn làm cho ra mặt, không ngờ Thẩm Xuân Hiểu chẳng hề e sợ, bỗng trở nên mạnh mẽ như thế, hơn nữa gã lại là người đuối l‎ý, nếu thật sự đến đồn công an thì cũng chẳng lợi lộc gì. Nếu cô gái này thật sự gọi mấy người bạn trong giới truyền thông đến để tùy tiện đưa tin, gã sao có thể gánh được trách nhiệm. Gã ta chỉ tay vào Thẩm Xuân Hiểu, hậm hực nói: “Coi như cô lợi hại!”, rồi rẽ đám đông, phẫn nộ đi ra ngoài.
Thẩm Xuân Hiểu lạnh lùng cười, đúng là chỉ biết dọa nạt người lành. Cô chỉ vào Lư Hạo Tường đang bị mấy nhân viên bảo vệ giữ chặt và nói với ông chủ quán bar: “Ông chủ, bạn tôi thật sự uống say quá, tâm trạng anh ấy không tốt nên cách giải quyết vấn đề có hơi lỗ mãng một chút. Ông xem chuyện này...”.
“Nhưng, những thứ này...” Ông chủ chỉ vào những mảnh vỡ tung tóe trên nền đất, khó khăn nói.
“Những thứ này tôi sẽ bồi thường!” Tuy có chút suy nghĩ mình thật coi tiền như rác, nhưng Thẩm Xuân Hiểu nhìn xuống, cũng chỉ vỡ hai ly rượu đế cao, một đĩa trái cây, một chai rượu, chẳng đáng là bao. Còn Lư Hạo Tường bây giờ bộ dạng thế này nên nhanh nhanh đưa anh ta đi khỏi đây là tốt nhất.
Ông chủ quán đương nhiên muốn chuyện lớn hóa nhỏ, gã bụng bia cũng không quầy rầy gì nữa, Lư Hạo Tường lại ra tay đánh người vì bên vực cho nhân viên của ông, vì thế cười nói: “Nếu anh ấy là bạn cô thì chuyện này cứ giải quyết thế đi!”.
Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Cảm ơn ông chủ, thế tôi xin phép đưa bạn tôi về!”.
“Không có gì, cô cứ tự nhiên!”
Thẩm Xuân Hiểu cười cười nói ông chủ rồi dìu Lư Hạo Tường đi ra.
Ông chủ cũng bận bịu với công việc của mình nên rời đi luôn. Thẩm Xuân Hiểu đi được vài bước, bỗng dừng lại, gọi nhân viên phục vụ đang loay hoay ở bên đến, lấy tiền ra đưa cho cô ta, cười nói: “Tôi phải dìu bạn nên không tiện, phiền cô giúp chúng tôi thanh toán nhé!”.
Nhân viên phục vụ cảm kích nhìn Lư Hạo Tường, rồi quay sang nhìn Thẩm Xuân Hiểu, sau đó cầm lấy tiền, một lúc sau quay lại đưa cho Xuân Hiển tiền thừa và hóa đơn, còn tìm miếng băng y tế dán vào vết thương do bị mảnh chai cứa cho Lư Hạo Tường.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn hóa đơn, trên đó chỉ ghi thu tiền rượu và nước uống của mình, những chiếc ly bị vỡ không phải thanh toán, đồ uống của Lư Hạo Tường cũng không thu. Cô ngạc nhiên nhìn, nhân viên phục vụ ngại ngùng nói: “Anh ấy vì giúp em nên mới thành ra như vậy, bởi thế đồ đạc bị vỡ và hóa đơn của anh ấy, em sẽ trả, đáng ra còn phải cảm ơn anh ấy nữa!”.
Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười: “Cảm ơn!”, rồi lại đưa hai tờ một trăm tệ cho cô nhân viên.
Cô nhân viên huơ tay không chịu nhận.
Thẩm Xuân Hiểu nói: “Đây là tiền boa!”.
Cô nhân viên vẫn không chịu nhận, nói: “Anh là chị đã giúp em như thế là em cảm ơn lắm rồi, em không thể nhận thêm tiền boa của chị được”.
Thẩm Xuân Hiểu kéo tay cô nhân viên rồi nhét tiền vào đó, nói: “Em cũng khó khăn mà, hơn nữa chuyện này không liên quan đến em, em cầm lấy”.
Nhân viên phục vụ không chối từ được nữa, cảm kích nhìn Thẩm Xuân Hiểu nói cảm ơn.
Lư Hạo Tường say đến nỗi mơ mơ màng màng, được Thẩm Xuân Hiểu dìu đi mà bước chân vẫn chệnh choạng, cô không thể không gồng hết sức, đặt tay trái Lư Hạo Tường lên vai mình, tay trái nắm lấy cổ tay anh, tay phải ôm vào eo anh rồi dìu anh ra ngoài.
Lư Hạo Tường đổ dồn hơn nửa trọng tâm cơ thể lên Thẩm Xuân Hiểu, ra khỏi Pub, cô mệt đến sụn lưng. Cô biết chắc chắn Lư Hạo Tường lái xe đến đây, nhưng bộ dạng anh thế này thì không thể lái xe được, bởi thể cô gọi taxi rồi dìu anh lên xe.
Thẩm Xuân Hiểu vốn chỉ định đỡ anh vào xe cho xong chuyện nhưng nhìn anh say bí tỉ thế này, chắc chắn chẳng nhận ra nhà mình ở đâu nữa, cô đành hậm hực lên xe.
Thật xui xẻo, sớm biết thế này lúc nãy về thẳng nhà còn hơn. Đỗ Vệ Kỳ đưa Triệu Yến Minh về nhà cô ấy chứ có phải đưa về nhà anh đâu chứ, thế mà mình không nghĩ ra, lại còn sợ anh bắt gặp thì quá lộ liễu. Kết quả là cô gặp phải anh chàng Lư Hạo Tường say bí tỉ như thế. Gặp thì gặp, cũng chẳng sao, chỉ trách mình có lòng đồng cảm quá nên thành ra tai hại, chẳng thể cứu vãn nổi, vì sao lại không thể coi như không nhìn thấy chuyện gì chứ?
Thẩm Xuân Hiểu vừa oán trách trong lòng vừa lắc lắc Lư Hạo Tường, hỏi: “Này, anh ở đâu thế?”
Lư Hạo Tường say đến hoa mắt, ánh mắt ngây dại, hồi lâu chẳng có phản ứng gì.
Thẩm Xuân Hiểu càng lắc mạnh hơn: “Hỏi anh đấy, rốt cuộc anh sống ở đâu? Rảnh rỗi rồi đi uống say đến mức này, lại còn bắt tôi đưa về nữa, anh đúng là đồ thần kinh!”.
Lư Hạo Tường lơ mơ nói địa chỉ, Thẩm Xuân Hiểu không nghe rõ, hỏi lại: “Rốt cuộc anh sống ở đâu?”. Hỏi đi hỏi lại ba lần, Thẩm Xuân Hiểu mới nghe được anh nói gì, sau đó cô nói địa chỉ cho tài xế, còn mình bực bội ngồi bên.
Taxi vòng qua mấy còn đường thì đến nơi. Thẩm Xuân Hiểu trả tiền và dìu Lư Hạo Tường ra, hỏi số tầng. Điều đáng ghét là anh ta lại tận tầng hai mươi tám. Cô muốn ném anh ta vào thang máy cho xong chuyện, nhưng vừa thấy anh ta vào thang máy mà vẫn chẳng đứng nổi, cứ trượt theo thành thang máy ngồi phịch xuống, giống như bãi bùn nhão vậy, cô không chịu