Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
nổi, lại miễn cưỡng vào thang máy.
Cô nghĩ, lúc Thượng Đế tạo ra cô, chắc chắn đã cho vào đó quá liều lượng lòng trắc ẩn và từ bi nên làm mất cân bằng nghiêm trọng, nếu không thì vì sao đối với con người tiểu nhân hẹp hòi, ích kỉ, đê tiện, xấu xa này, cô vẫn đưa hắn về tận khu nhà ở, vẫn không đành bỏ hắn lại đấy mà đi chứ?
Lư Hạo Tường gọi: “An Châu...”.
Thẩm Xuân Hiểu giật thót mình, chỉ vào anh mà mắng: “Nhìn cái đồ quỷ sứ nhà anh kìa, hóa ra anh vì An Châu nên uống say bí tỉ như vậy, trên đời có kẻ nào ngốc đến thế không hả? An Châu đã nói rồi, khắp chân trời đâu đâu cũng có cỏ thơm. Hơn nữa, anh say thì say, tại sao lại khiến tôi gặp phải anh chứ? Tôi và anh kiếp trước có oán thù gì chăng?”.
Lư Hạo Tường căn bản không biết cô nói gì, anh trợn trừng ánh mắt vô hồn, gọi: “An Châu...”.
Thẩm Xuân Hiểu bực bội, nhìn anh lúc bình thường có ngốc nghếch gì đâu, sao bây giờ bỗng nhiên đần độn đến thế, tuổi còn trẻ mà sao lại mắc chứng đãng trí của tuổi già thế chứ?
Mình đã phải thu nhận mớ hỗn độn mà An Châu để lại hơn nửa năm rồi, mình đã đắc tội với ai chứ? Cô không muốn để ý tới anh nữa nên hằm hằm đứng dậy, nhìn số tầng lần lượt thay đổi.
“Tinh!”, thang máy đã đến nơi.
Thẩm Xuân Hiểu quay đầu nhìn, anh ta đã ngủ rồi, đúng là heo, ở đây mà cũng ngủ được, cô cúi xuống lay anh: “Lư Hạo Tường, anh dậy đi chứ!”.
Lư Hạo Tường nghiêng người, phẩy phẩy tay, coi cô như một con nhặng đang quấy rối giấc ngủ của người khác, lơ mơ nói: “Đừng ồn ào nữa... Này... Tôi muốn ngủ... ngủ...”.
Thẩm Xuân Hiểu lắc mạnh: “Anh tỉnh dậy đi, anh định biến nơi đây thành giường thật sao?”.
Lư Hạo Tường không quan tâm.
Tiếp tục lắc. “Dậy đi, dậy đi, tôi không cõng nổi anh đâu!”
Lư Hạo Tường chẳng có phản ứng gì.
Lại lắc mạnh. “Lư Hạo Tường, sao bây giờ anh cứ như chết rồi thế, mau dậy đi!”
Vẫn không phản ứng.
Véo tai. “Lư Hạo Tường, anh dậy ngay cho tôi!”
...
Bóp mũi. “Lư Hạo Tường, anh có dậy không?”
...
Đạp chân. “Lư Hạo Tường, anh có dậy không?”
...
Tiếp tục ra đòn. “Lư Hạo Tường, đồ đầu heo này, dậy mau...”
Thẩm Xuân Hiểu dùng mọi cách nhưng Lư Hạo Tường vẫn như bùn nhão, không hề có phản ứng gì với những chà đạp của cô, chỉ coi như cô đang gãi ngứa. Thẩm Xuân Hiểu bế tắc, mệt mỏi rã rời đứng một bên trừng mắt nhìn, đã đưa anh ta về đến tận cửa rồi, lẽ nào lại để thân hình xinh đẹp, nhỏ nhắn của mình cõng con heo này?
Thẩm Xuân Hiểu vô cùng chán chường, đành phải dùng phương pháp cùng đường, ngồi xổm xuống, quay lưng lại với Lư Hạo Tường, vòng tay trái của anh lên vai trái mình rồi gắng sức đứng dậy, may mà anh ta còn chưa mất hết thần trí, vẫn biết phối hợp cùng mình. Thẩm Xuân Hiểu nửa dìu nửa kéo anh đi như thế. Cô nhớ anh nói ở phòng 2805, dìu anh đến trước cửa nhưng xem ra với bộ dạng này, anh không thể tìm nổi chìa khóa để mở cửa. Thẩm Xuân Hiểu đành móc tay vào túi quần anh tìm kiếm, may mà loáng cái đã tìm thấy, cô mở cửa, đẩy Lư Hạo Tường lên sofa. Anh không có phản ứng gì, chỉ trở người rồi ngủ tiếp.
Cô ngồi bên cạnh thở phì phò, vừa rồi phải cố hết sức lực nên trán ướt đẫm mồ hôi.
Sau khi hơi thở trở lại bình thường, cô mới có thời gian để ngắm nhìn xung quanh. Căn phòng không bừa bộn, chỉ ít đồ đạc cũng đâu vào đó, không có mùi tất thối mà vô cùng sạch sẽ ngăn nắp. Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, chắc là thuê người dọn dẹp theo giờ, chứ anh ta làm gì có khả năng ấy chứ?
Nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy sức khỏe đã hồi phục, Thẩm Xuân Hiểu đứng dậy định đi nhưng vừa ngoái lại nhìn, thấy anh trong bộ âu phục xộc xệch, ca vát thì lệch đi buông thõng xuống đất, thật lôi thôi. Làm việc tốt thì làm cho trót vậy. Cô đi đến, giúp anh cởi ca vát rồi cởi bộ âu phục ra, lúc trước không để ý, bây giờ mới thấy, vết thương trên cánh tay anh chưa được dán chắc, vẫn đang chảy máu.
Cô nhẹ nhàng gỡ miếng dán ra, vết thương dài khoảng ba centimet, tuy không quá sâu nhưng cũng chẳng nhẹ. Cô nhìn anh, trong giấc ngủ say, anh hơi chau mày, dường như cũng cảm thấy đau nhưng vẫn không tỉnh.
“Đúng là heo!” Cô lắc đầu, đặt tay anh xuống rồi đi tìm thuốc sát trùng. Nhưng căn nhà rộng thế này, một người hoàn toàn chẳng hiểu gì về nó như cô sao có thể tìm thấy thuốc sát trùng chứ, tìm trong hai ngăn kéo mà không thấy, Thẩm Xuân Hiểu đành thôi. Chẳng bằng xuống thẳng dưới nhà mua có lẽ còn nhanh hơn.
Nghĩ thế, Thẩm Xuân Hiểu tiện tay lấy chiếc chăn đắp lên người anh, cầm chìa khóa của anh xuống lầu. Tới nhà thuốc của khu chung cư, cô mua thuốc sát trùng, tăm bông và băng gạc, sau đó lại vội càng trở lên.
Đi một mình nhẹ nhàng hơn nhiều, từ lúc xuống mua đồ rồi đi lên cũng không mất nhiều thời gian. Mở cửa bước vào, chiếc chăn đã rơi xuống đất mà anh vẫn ngủ say.
Thẩm Xuân Hiểu đến gần nhặt chiếc chăn để sang bên rồi đi vào nhà vệ sinh lấy nửa chậu nước nóng, rửa sạch vùng xung quanh vết thương. Động tác của cô rất nhanh, tuy trong lòng có chút hận Lư Hạo Tường, ngoài miệng cũng chẳng ngừng oán thán nhưng cô lại lau rửa rất đỗi nhẹ nhàng.
Sau khi rửa sạch vết thươn