Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
i qua cô đã không bàng quan đứng nhìn!”.
Thẩm Xuân Hiểu sững sờ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Lư Hạo Tường đi ra ngoài cửa.
Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu, biết thì biết chứ sao, dù gì anh ta cũng đã nói cảm ơn, không chế giễu mình là bà mẹ chồng khó tính, lời lẽ mềm mỏng, chứng tỏ anh ta vẫn còn có chút lương tâm. Nhớ đến tối qua đã “chà đạp” anh trong thang máy, cô lại thấy buồn cười, bất giác nhếch khóe môi. Chẳng biết hôm nay anh ta tỉnh dậy có bị đau ê ẩm toàn thân không. Nhưng, nhất định anh ta sẽ tưởng rằng mình đau như thế vì đánh nhau với người khác.
Bỗng có người gọi: “Giám đốc!”.
Thẩm Xuân Hiểu kinh ngạc, thấy An Ni đã ở ngay trước mặt, không biết cô ấy vào từ lúc nào, bây giờ còn đang tủm tỉm nhìn mình với ánh mắt đầy dò xét.
Thẩm Xuân Hiểu thu lại nét cười trên mặt, nghiêm túc nói: “Lại có chuyện gì nữa?”.
An Ni như làm trò ảo thuật trong tay, đưa ra một tập tài liệu nữa, mở ra đưa cho Xuẩn Hiểu, nói: “Vẫn còn tài liệu cần chị ký!”.
Thẩm Xuân Hiểu liếc xéo, giận dữ nói: “Sao nãy không đem tới một thể? Làm thế nào để nâng cao hiệu quả công việc, không cần tôi phải dạy chứ?”.
An Ni gật đầu cười, vô cùng biết ý, bèn ngoan ngoãn nhìn xuống, nói: “Vâng, vâng, vâng, lần sau em sẽ chú ý. Sẽ chất đầy một đống rồi đem vào cho chị một thể!”.
Thẩm Xuân Hiểu vừa bực vừa buồn cười, trừng mắt nhìn. “Linh tinh!”
An Ni cười hi hi, nói: “Giám đốc, hôm nay thời tiết đẹp, em rất thích kiểu thời tiết này!”.
“Lại nói linh tinh gì thế?” Thẩm Xuân Hiểu cười đùa rồi cúi xuống ký tên.
“Vì hôm nay thời tiết đẹp, nên tâm trạng giám đốc rất tốt, Giám đốc Lư của bộ phận Thiết kế cũng có tâm trạng tốt, bởi thế, lần đầu tiên hai người không mỉa mai, đả kích nhau. Giám đốc cũng không tức giận, còn mỉm cười nữa. Chị nói xem, đây có phải công lao của thời tiết không?” An Ni cười đùa cợt nhả.
Thẩm Xuân Hiểu giật mình, đúng thế, từ khi cô thăng chức, lúc nào cô và Lư Hạo Tường cũng xích mích, hôm nay là lần đầu tiên họ không to tiếng, không, khi cô nói ở vị trí nào thì nên làm đúng công việc của vị trí ấy, thiếu chút nữa hai người đã cãi nhau, thậm chí cô còn nhìn thấy sự tức giận trong ánh mắt người đối diện bởi anh không ngờ lòng tốt lại được trả đũa bằng sự tức giận, cứ tưởng anh sẽ dùng những lời lẽ sâu cay để công kích, không ngờ, anh lại tươi cười, chẳng hề bận tâm đến thái độ của cô.
Chuyện này có thể coi là sự báo đáp của việc làm tốt tối quá không? Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ.
Cô thừa nhận khi nghe những lời Lư Hạo Tường nói, cô có chút cảm động, nhưng giữa họ đã có “mối oán hận từ lâu”, anh nói cô không có năng lực, khinh thường cô, cho rằng cô không thể xúc tiến tốt việc quảng bá nhãn hiệu, vậy nên lúc này sao cô có thể tiếp nhận sự giúp đỡ của anh, sự giúp đỡ ấy có phải của bố thí không?
Chuyện tối qua là chuyện tốt, cho dù gặp người khác cô cũng sẽ như thế, sẽ không phủi tay đứng nhìn, bởi thế cô không sợ chế giễu, nhưng nếu thật sự chấp nhận sự giúp đỡ của anh, để sau này khi anh chế giễu cô thì mới thật sự là chẳng còn mặt mũi nào.
Cho nên, cô thà chấp nhận mệt mỏi, thà cố sức suy nghĩ, thà một mình chiến đấu chứ tuyệt đối không chấp nhận bất cứ sự giúp đỡ nào của anh.
Cô ngước mắt nhìn An Ni, trả lại cô ấy tập tài liệu đã ký, lạnh lùng nói: “Thời tiết không phải ngày nào cũng đẹp như thế! Ra ngoài đi!”.
An Ni lè lưỡi, cầm tập tài liệu rồi đi ra.
Thẩm Xuân Hiểu vỗ nhẹ lên sản phẩm mẫu mà mình đã xem xét mấy lần, cô rất có lòng tin với những kiểu dáng lần này khi tận mắt nhìn thấy sản phẩm, bởi vậy tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đang nghỉ ngơi thư giãn, cô bỗng nhớ ra một chuyện khác của tối qua, không biết Triệu Yến Minh và Đỗ Vệ Kỳ như thế nào, phải gọi điện hỏi mới được. Yến Minh cũng thật là, ngay cả điện thoại cũng chẳng thèm gọi, còn bắt bà mai mối như mình gọi đến để thăm dò tin tức nữa chứ.
Thẩm Xuân Hiểu kinh ngạc đến thất sắc. “Cái cô họ Triệu này lại nói linh tinh gì thế? Cẩn thận không tớ cho cậu tàn phế đấy!”
“Cậu vẫn chậm hiểu thế à?” Triệu Yến Minh ở đầu dây bên kia trừng mắt. “Thảo nào cậu không tìm nổi bạn trai!”
“Rỗi hơi mới đi nói chuyện với cậu!” Thẩm Xuân Hiểu cúp máy.
Cô đúng là bà mối kém cỏi nhất thế giới, đã không mai mối thành công, còn chuốc bực dọc vào thân, xem ra làm nghề mai mối cũng cần phải có đào tạo, Trương Hướng Dương mới là người uy tín trong lĩnh vực ấy, sau này cô sẽ không nhúng tay vào việc đại loại thế nữa.
Mấy ngày tiếp theo vô cùng bận rộn, Lư Hạo Tường gần như đều ăn, ở ngay tại bộ phận Kĩ thuật, một số bản vẽ anh phải đích thân cắt mẫu, giám sát từng công đoạn. Thẩm Xuân Hiểu cũng bận điều tra thị trường, thu nhập thông tin, hẹn gặp Tổng giám đốc Vương Chấn Hoa của Hoa Vũ, và chuẩn bị cho hội chợ triển lãm.
Nhưng, sự việc đúng như Lư Hạo Tường dự liệu, bên Giả Lạc Sơn căn bản chẳng giải quyết được gì, tin tức cuối cùng truyền đến là, ông ta không giành được quầy hàng triển lãm nào. Hơn nữa, ông ta có hàng đống lý do, đầu tiê