Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1677 lượt.

ên nên không khí làm việc vô cùng vui vẻ. Tiếng nhạc đã vang lên nhưng vẫn đang phải chạy thử, lát nữa mới là tiết mục quan trọng của hoạt động tối nay.
Thẩm Xuân Hiểu quay lại nói: “Sẽ không lâu đâu!”.
Bước sang một bên nhận điện thoại, Thẩm Xuân Hiểu nói bằng ngữ khí cảnh cáo: “Lư Hạo Tường, việc nghỉ phép của giám đốc bộ phận Thị trường, tôi tin là anh biết rồi chứ? Mà cho dù tôi không nghỉ phép thì bây giờ cũng chẳng phải thời gian làm việc, anh có chút đạo đức đi, đừng chiếm dụng thời gian ngoài giờ làm việc của tôi như thế?”.
Lư Hạo Tường trầm ngâm một lúc rồi nói: “Được thôi, lúc nào tới giờ làm việc, tôi sẽ gọi lại cho cô... Nếu như chuyện về quầy hàng phục trang ở Hoa Vũ có thể kéo dài lâu như thế!”
“Này, anh nói rõ xem, quầy hàng chuyên dụng làm sao... Này... này... đồ khốn!” Nói tắt là tắt ngay, loại người gì thế không biết?






Nụ cười ngày mai
Khi bạn cần một cái ôm, tình yêu sẽ âm thầm xuất hiện, có lẽ ở một ngã rẽ nào đó trong cuộc đời, luôn tồn tại một người mang đến cho bạn lời ước hẹn ngầm giống như nụ cười!
Nụ cười ngày mai - Lương Tịnh Như
Cầm di động, Thẩm Xuân Hiểu gần như chẳng thở nổi, thiếu chút nữa thì bị nội thương. Lư Hạo Tường vừa nói gì? Quầy chuyên dụng Hoa Vũ? Quầy chuyên dụng xảy ra vấn đề gì sao? Có thể xảy ra vấn đề gì được chứ? Ký hợp đồng hai năm, Hoa Vũ không thể phá hợp đồng được. Là cô đã sao nhãng chi tiết nào đó, hay xảy ra việc đột xuất?
Tên đáng ghét này, rõ ràng biết cô không phải là người vô trách nhiệm, thế mà còn cố ý buông câu ấy rồi tắt máy. Biết rõ cô dù tức giận đến mấy nhưng vẫn sẽ ngoan ngoãn gọi điện lại. Thật nham hiểm.
Thẩm Xuân Hiểu tiếp tục ăn nói nhũn nhặn, uyển chuyển: “Giám đốc Lư, xem anh nói kìa, trợ lý của tôi chỉ là một cô gái thôi, đâu thể lanh lợi, mưu cao trí lược như anh được chứ. Sản phẩm ở quầy hàng Hoa Vũ đều là thiết kế của anh, nếu đến lúc xảy ra chuyện gì, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến thiết kế của anh hay sao? Tôi nghĩ thế nào cũng thấy vô cùng bất an, là do tôi suy nghĩ không chu đáo, lúc sắp đi không đích thân bàn giao công việc của hai bộ phận với anh. Con mắt của anh quả tinh tường, mới có hai ngày mà đã nhận ra vấn đề rồi. Anh nên nói cho tôi biết để tôi xử lý luôn mầm mống vấn đề, như thế chẳng phải cũng là chuyện tốt đối với thiết kế của anh hay sao?”.
Lư Hạo Tường cười ha ha, nói: “Thẩm Xuân Hiểu, lần nào cô cũng lôi thiết kế của tôi ra để nói, cô không thể đổi từ mới được à?”.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt bực bội, nhưng giọng nói lại vô cùng nhẹ nhàng: “Nhưng đó đích thực là thiết kế của anh, anh đã đẩy nhanh tiến độ hoàn thành bộ thiết kế, giúp chúng tôi có thể mượn sản phẩm mẫu để bước đầu triển khai thành công nhãn hiệu này, tôi nghĩ, anh đã dốc toàn tâm toàn sức vào thiết kế ấy, nên anh cũng không muốn chúng có kết cục buồn, phải không?”.
Lư Hạo Tường hứ một tiếng, chẳng biết anh bị nói trúng hay bị chọc tức mà không tiếp lời cô, chỉ hỏi lại: “Cô muốn biết ý kiến của tôi, cho nên đã phái trợ lý ngu ngốc của cô đến mượn cớ công việc để một ngày mười ba lần tới văn phòng của tôi sao? Cô làm thế là muốn theo dõi hay thăm dò đây?”.
“Mười… mười ba lần?” Thẩm Xuân Hiểu có chút ngạc nhiên, An Ni đang làm cái gì thế?
An Ni làm việc có chút khinh suất, thỉnh thoảng còn ngốc nghếch, những điều này cô đều biết. Nhưng không ngờ lúc cô không ở công ty, cô ấy lại đi gây phiền phức với Lư Hạo Tường, đúng là chẳng sợ chết mà, con người đó tuy tướng mạo ra vẻ nho nhã nhưng lại vô cùng nham hiểm, cô gái An Ni làm sao có thể đối phó được, thật chẳng tự lượng sức mình mà chuốc lấy đau khổ.
“Tóm lại, tôi cứ ngẩng mặt lên là lại nhìn thấy cô ta, điều này làm rối loạn sinh hoạt bình thường của tôi một cách nghiêm trọng. Thẩm Xuân Hiểu, cô nói tôi ở bên cô khiến một con muỗi cũng không thể bay qua, cô muốn trêu chọc tôi nên sai con muỗi đó đến chứ gì?” Lư Hạo Tường chế nhạo.
“Anh mới là muỗi ấy.” Thẩm Xuân Hiểu không khách khí, hứ một tiếng, khó chịu nói: “Nói chuyện chính đi, còn vấn đề khiếu nại khi nào tôi về sẽ nói sau, bây giờ đang là kỳ nghỉ của tôi mà!”.
“Thế sao?” Lư Hạo Tường hỏi với giọng nham hiểm.
Thẩm Xuân Hiểu biết bây giờ vẫn phải cầu cứu anh chàng đáng ghét kia, thế nên lập tức tỏ vẻ tươi cười, nói thêm: “Ừm, ý tôi là việc cũng có việc gấp việc không… Giám đốc Lư, anh có dáng vẻ đầu bôi dầu mặt trát phấn, trêu ong ghẹo bướm, cũng khó trách con gái nhà người ta đôi lúc khó mà cầm lòng được! Cái đó, cái đó là chuyện nhỏ mà, nó chứng tỏ Giám đốc Lư rất có sức hấp dẫn, anh nên vui mới phải! Cái đó… ừm… chúng ta có thể nói vào chuyện chính rồi chứ?”.
Lư Hạo Tường lại hứ một tiếng, đầu bôi dầu mặt trát phấn, trêu ong ghẹo bướm, đây được coi là lời khen sao?
Thẩm Xuân Hiểu biết anh đã bị chọc tức đến nỗi không nói nên lời, trong lòng có chút đắc ý. Xí, bình thường vênh váo tự đắc quen rồi, biết thế nào gọi là mềm nắn rắn buông, khẩu Phật tâm xà chưa, bổn cô nương sẽ giúp anh mở mang kiến thức. Nhưng n