Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
cô vừa ung dung tự tại, lại vừa thẳng thắn, cởi mở, ở nơi nào cũng thể hiện tính nết thật, không lập dị, không giả tạo, toàn thân toát lên khí chất đến mê người.
Thẩm Xuân Hiểu im lặng, không phải cô sợ phá vỡ không gian tĩnh lặng này, mà cô không hiểu tâm trạng mình lúc này, không biết nói thế nào mới thích hợp.
Quá khứ và hiện tại đan xen, cô đang giãy giụa trong biển suy nghĩ bao la của mình, không biết nơi đâu là bến bờ.
Đi được một đoạn đường dài, họ nghe thấy tiếng huyên náo trong sân, Thẩm Xuân Hiểu nói: “Thật náo nhiệt, có lẽ họ đã bắt đầu rồi!”. Nghiêng đầu, chỉ thấy Chương Phương Hựu đang thẫn thờ nhìn mình. Chạm phải ánh mắt cô, anh liền bối rối chuyển ánh nhìn.
Chương Phương Hựu lấp liếm nói: “À, đúng thế! Chúng ta mau vào thôi!”.
Tâm trạng vừa sợ vừa muốn trốn tránh khiến cô mềm lòng, những kí ức đã chôn vùi giờ lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô và Hạ Quảng Thần vẫn chưa có khi nàogiãi bày cho nhau hiểu nhưng cũng đã cùng trải qua một quãng thời gian. Khi đó, Hạ Quảng Thần mới hai mươi hai tuổi, một người rất hay xấu hổ, thậm chí ngay cả việc thổ lộ tình cảm cũng không dám, chỉ những lúc ở trong đám đông, anh mới lén lút nhìn cô, mỗi lần cô nhìn sang lại thấy ánh mắt vội vàng né tránh như chú hươu con ấy, bởi thế cô đã cảm nhận được sự chân thành và lúng túng của anh. Đã có rất nhiều người theo đuổi song cô lại chọn anh chàng ngay cả nói chuyện cũng chẳng dám nói to.
Ai mà ngờ được, những tưởng anh sẽ luôn dùng sự chân thành ấy để đi cùng cô hết cuộc đời, nhưng thời gian lại trêu đùa cô, khiến cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì sự ấu trĩ của bản thân. Hai năm sau, món quà sinh nhật anh tặng nhận dịp cô hai mươi ba tuổi chính là hai từ “chia tay” đơn giản mà kiên quyết.
Thời gian hai năm đã thay đổi rất nhiều, sự chân thành của anh không còn nữa, anh đã biết tính toán, biết đâu mới là thứ mình cần. Để ở lại thành phố đó, anh đã vứt bỏ tình cảm hai năm như vứt một miếng giẻ lau vậy.
Thẩm Xuân Hiểu thừa nhận, cô luôn nhớ tới những ngày tháng ấy, những ngày tháng không có bất kỳ tư lợi nào, chỉ đơn giản là tình cảm vui vẻ từ hai phía. Mấy năm nay, cô vừa sợ hãi vừa muốn theo đuổi tình yêu, chẳng phải vì trái tim chưa rung động, nên cô vẫn luôn tìm kiếm hay sao?
Nhưng lúc này, nghe tiếng trái tim mình loạn nhịp, cô bỗng phát hiện ra ánh mắt ấy của Chương Phương Hựu trùng hợp đến lạ thường với những kí ức khi đó của mình.
Cô không dám nghĩ tiếp, cũng chẳng dám nói, chỉ muốn lẩn vào đám đông. Trái tim yên bình của cô không thể trấn an được sự bối rối lúc này.
Trong sân, những ngọn đèn màu nhỏ đã giăng đầy, lấp lánh ánh sáng như muôn vàn đom đóm óng ánh giữa các tán lá, mọi người có thể nhận ra nhau nhưng lại không quá rõ ràng, với không gian mông lung và thô sơ ấy, mọi người ko hề mất đi nhã hứng, mà có thể tự nhiên thể hiện tình cảm của mình.
Trương Hướng Dương vô cùng nhanh nhẹn, đúng là nhập gia tùy tục, trong khoảng thời gian ngắn như thế mà anh có thể bố trí nơi đây thành một vũ trường ngoài trời. Trên nền đất có bày những tấm đệm sạch sẽ để mọi người ngồi. Đồ uống đóng lon tuy không có cảm giác tao nhã như khi uống cocktail trong những chiếc ly đế cao, nhưng vào lúc này, ở nơi đây, trong hoàn cảnh này, ở giữa không khí này, nó lại vô cùng phù hợp, giúp mọi người thư thái lắng nghe tiếng nói chân thực nhất trong suy nghĩ của mình.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn thấy Triệu Yến Minh đang ngồi ở phía trước, bên trái, cầm lon coca rồi nhẹ nhàng đưa lên miệng uống, khóe môi tươi cười, bộ dạng rất có hứng thú. Thẩm Xuân Hiểu vừa nhìn đã nhận ra điểm khác biệt của số ghế, nữ ngồi một bên, nam ngồi một bên, cô nghĩ, đây chắc chắn do Trương Hướng Dương đã đặc biệt bố trí.
Chào hỏi Chương Phương Hựu xong, cô bèn đi đến bên cạnh Triệu Yến Minh và ngồi xuống.
Triệu Yến Minh cầm lon coca đánh mắt nhìn Thẩm Xuân Hiểu một lượt, sau đó dịch sang bên nhường chỗ. Đợi Xuân Hiểu ngồi xuống, cô mới liếc xéo bạn, trêu đùa: “Tớ tưởng cậu không tham gia cơ đấy!”.
“Sao lại không chứ?”
“Chẳng phải cậu đã có mục tiêu rồi sao? Lẽ nào ăn trong bát còn ngó nghiêng vào nồi? Làm người không nên như thế, lòng tham đâu phải đức tính tốt!”
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn rồi cười nói: “Cái gì gọi là có mục tiêu rồi chứ, chẳng lẽ ăn một bữa cơm thì xác định chuyện cả đời à, cậu có logic gì đấy?”.
Hai người cười cười nói nói, Thẩm Xuân Hiểu vô tình nhìn về phía đối diện, thấy Chương Phương Hựu yên lặng ngồi giữa đám người, tay nghịch nghịch cái giật nắp lon coca nhưng không bật ra, dường như anh đang có tâm tư gì đó.
Thẩm Xuân Hiểu bỗng im lặng, Triệu Yến Minh nghiêng đầu quan sát rồi nhìn theo ánh mắt của bạn, cười nói: “Đừng làm bộ liếc mắt đưa tình nữa, nếu tớ là cậu, tớ sẽ không đến tham gia hoạt động này mà đi ngắm trăng ngắm hoa rồi!”.
“Kẻ xấu không nói lời hay!”.
Triệu Yến Minh thấy không phải hai người đang nhìn nhau, bèn chớp chớp mắt, nói vẻ thần bí: “Xuân Hiểu, tớ gửi thấy một mùi!”.
“Mùi gì?” Thẩm Xuân Hiểu không buồn quay đầu lại, hỏi.
“Mùi của mùa xuân tình yêu!”
Thẩm X