XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.

m đạm mỉm cười, nói: “Cảm ơn!”.
Đợi Chương Phương Hựu trở về chỗ của mình, Triệu Yến Minh đến gần ngửi đóa hồng trong tay Xuân Hiểu, cười nói: “Xuân Hiểu, tớ đã nói với cậu rồi mà, phía trước là một tương lai tươi sáng, cậu xem, chỉ cần cậu đồng ý, biết bao chàng trai kéo đến? Nhưng cậu cứ làm mất đi cơ hội của bản thân nên đã bỏ qua không ít cơ hội chọn lựa”.
“Cậu không dùng phép tu từ nữa mà chuyển sang cường điệu hóa rồi à?” Thẩm Xuân Hiểu không cho đó là thật nên giễu cợt. Câu nói này, cô đã nghe nhiều rồi, nó không thể kích thích màng nhĩ của cô được nữa.
“Xuân Hiểu, nói thật là lần này, những người được Trương Hướng Dương chọn lựa đến đây đều có điều kiện tốt, nếu nhìn thấy người vừa mắt, cậu nên lập tức hành động. Ví dụ như anh chàng Chương Phương Hựu vừa rồi, mọi người đều có thể nhìn thấy rất rõ anh ấy có ý với cậu, và hình như cậu cũng có cảm tình với người ta. Lần này câu đừng chùn bước, nếu không tớ chẳng bằng lòng đâu!”
“Được rồi, tớ biết rồi!” Thẩm Xuân Hiểu cười rồi trừng mắt nhìn bạn, “Cậu còn phiền phức hơn cả mẹ tớ đấy!”.
Không cần Triệu Yến Minh nói, cô cũng đã nghĩ thông rồi, cô định bụng sẽ nói chuyện yêu đương. Tuy hai tháng nữa, cô tròn hai mươi chín tuổi, nhưng chẳng phải trong mười con số, không chỉ có mỗi con số hai thôi sao? Cô hoàn toàn có thể hi vọng vào một tình yêu mãnh liệt, nếu bây giờ cô vẫn được coi là đang ở tuổi thanh xuân thì không thể để nhưng năm tháng ấy trôi đi uổng phí!
Tổng cộng có hai mươi mốt người, thời gian giới thiệu là một tiếng. Dùng lời của Triệu Yến Minh để nói, những nam nữ quá thừa hormone sẽ nhìn mọi thứ đều như nhau và cảm thấy sự ân cần hay ghen tuông cũng giống nhau mà thôi.
Thẩm Xuân Hiểu lơ đãng, cô cũng có chút cảm tình với Chương Phương Hựu, nên không nhìn để đánh giá tất cả mọi người trong hội trường. Có thể cô ngồi ở đó khá yên tĩnh và thoải mái, giống như đang ở nhà, chín người thì có tới năm người tặng hoa cho cô.
Cô trở thành người phụ nữ được yêu thích nhất, Chương Phương Hựu tuy không phải là người đàn ông được mến mộ nhất nhưng anh rất vui, bởi Thẩm Xuân Hiểu khi lên giới thiệu xong về bản thân đã tặng bông hồng trong tay cho anh.
Thẩm Xuân Hiểu nghĩ, hoa hồng dù sao cũng phải tặng đi, tặng ai cũng như nhau cả thôi. Những người khác cô không quen, chỉ quen mình Chương Phương Hựu, nếu không tặng cho anh thì tặng ai đây? Nhưng Chương Phương Hựu lại không nghĩ thế, anh cho rằng hoa hồng là sự biểu thị ngầm, đặc biệt, khi anh tặng bông hồng của mình cho cô, cô tặng lại cho anh, nó giống như tín vật đính hôn mà nam nữ thời cổ trao đổi cho nhau vậy.
Ngay tính vật cũng trao tặng rồi, mối quan hệ của hai người sau này chắc chắn sẽ không có trở ngại gì. Bởi thế anh vui mừng đến mức hai mắt như phát sáng, luôn hướng về Thẩm Xuân Hiểu với trái tim đầy nhiệt huyết. Triệu Yến Minh vô tình nhìn thấy, chán ngán giễu cợt: “Xuân Hiểu, sao tớ cảm thấy cậu giống như mật hoa ấy, hai người nhìn nhau tình tứ như thế là cố ý chế nhạo tớ đúng không?”.
Thẩm Xuân Hiểu vẫn chưa phát hiện ra, nghe Triệu Yến Minh nói vậy mới nhìn sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt thâm tình của Chương Phương Hựu, cô hơi cúi đầu và nhếch môi cười cười.
Triệu Yến Minh hích hích Xuân Hiểu, sốt sắng nói: “Xuân Hiểu, cậu đang nghĩ gì đấy?”.
Thẩm Xuân Hiểu đưa bông hồng lên mũi khẽ ngửi rồi ngẩng đầu nhìn Yến Minh, nghiêm túc nói: “Tớ quyết định rồi, sẽ nghe lời cậu, tớ muốn có một mối tình thật đẹp”. Cùng với lời nói, ánh mắt cô long lanh sự khao khát và ngọt ngào.
Triệu Yến Minh đang nghĩ phải nói thế nào để thuyết phục được Thẩm Xuân Hiểu, nghe vậy bèn thở phào, hít một hơi dài rồi xúc động nói: “Xuân Hiểu, cuối cùng tớ cũng có thể nhắm mắt mỉm cười nơi chín suối rồi!”.
Thẩm Xuân Hiểu vô cùng bất ngờ vì những lời nói không suy nghĩ của Triệu Yến Minh, nhưng cô cũng chẳng thể chìm đắm quá lâu trong sự ngọt ngào của mình, một cú điện thoại đã kéo cô thoát khỏi giấc mơ, về với hiện thực.
Cô lấy điện thoại ra xem, người gọi đến là Lư Hạo Tường, sắc mặt cô bỗng nhiên trầm xuống.
Triệu Yến Minh thấy có gì đó không ổn liền cúi gần xuống xem rồi cười nói: “Ồ, bạn trai cũ của An Châu, đúng lúc này lại gọi cho cậu, thật khéo chọn thời điểm đấy!”.
Thẩm Xuân Hiểu hứ một tiếng rồi tắt máy. Cô và anh chẳng có quan hệ gì. Ở công ty nói chuyện công việc do không còn cách nào khác, lúc tan ca, ngay cả bóng dáng của anh, cô cũng chẳng muốn nhìn, huống hồ bây giờ cô đang nghỉ phép!
Triệu Yến Minh cười nói: “Chẳng phải cũng là một anh chàng đẹp trai sao? Cậu phản ứng hơi thái quá rồi!”.
“Cậu đừng đứng đấy mà chọc vào nỗi đau của người khác nữa, đến khi cậu gặp con người này, cậu sẽ biết ngay thôi!” Thẩm Xuân Hiểu tức tối.
Lời còn chưa dứt, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là Lưu Hạo Tường. Thẩm Xuân Hiểu phát hỏa, bèn đứng lên định đi sang bên nghe điện. Triệu Yến Minh vội nói: “Xuân Hiểu, giờ cậu còn nghe điện thoại gì nữa, sắp tới giờ khiêu vũ rồi!”.
Trương Hướng Dương đã sai trợ lý bố trí dàn âm thanh, mọi người cùng bắt tay làm, đều là thanh ni