Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
ghĩ đi nghĩ lại, giọng điệu cô lại càng thêm dịu dàng: “Hai bộ phận của chúng ta nên chân thành hợp tác với nhau mới có thể dùng nhãn hiệu này để đánh bại tất cả các đối thủ, vững vàng đứng đầu danh sách tiêu thụ. Tuy tôi đang trong kỳ nghỉ, nhưng giải quyết vấn đề đó vẫn là trách nhiệm của tôi. Giám đốc Lư, anh có thể phát hiện ra vấn đề, điều đó chứng tỏ anh có con mắt nhạy bén nhìn xa trông rộng, tôi rất bái phục. Anh là người đại nhân đại lượng, chắc sẽ không mượn vấn đề cỏn con này khiến tôi nơm nớp lo sợ chứ?”.
Lúc này, Triệu Yến Minh thấy Xuân Hiểu nghe điện thoại mãi vẫn chưa quay lại, liền đi đến gọi: “Xuân Hiểu, đã xong chuyện chưa? Bắt đầu khiên vũ rồi đấy, cậu là cô gái được yêu thích nhất mà lại không lên khiêu vũ thì chẳng phải sẽ làm cụt hứng của mọi người sao?”.
“Cậu cứ đi trước đi, đừng quan tâm đến tớ, tớ còn có chút việc!” Thẩm Xuân Hiểu nhanh tay bịt điện thoại, vừa bịt vừa bảo Triệu Yến Minh quay về, nhưng cô bịt không nổi, âm thanh vẫn truyền đến đầu dây bên kia.
Lư Hạo Tường chế nhạo: “Lại còn nơm nớp lo sợ ư? Giám đốc Thẩm, chẳng phải cô đang chơi bời vui vẻ ở đó sao? Lại còn là cô gái được yêu thích nhất nữa? Thẩm Xuân Hiểu, ngay cả cô cũng có thể trở thành cô gái được yêu thích nhất à? Có phải những anh chàng kia bị cận một nghìn tám trăm độ rồi không?”.
“Lư Hạo Tường!” Thẩm Xuân Hiểu không kiềm chế nổi, bực bội nói: “Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục! Giết người chẳng qua cũng là làm cho đầu chạm đất, tôi đã nín nhịn anh như vậy, anh còn muốn thế nào nữa? Anh đừng có rỗi rãi quá mà đi trêu chọc tôi, trước kỳ nghỉ một ngày, tôi đã bàn giao công việc đâu vào đấy rồi, không thể xảy ra vấn đề nghiêm trọng nào được, anh đừng biến tôi thành con ngốc nữa!”.
Thấy cô tức giận, Lư Hạo Tường lại không hề cáu gắt, cười nói: “Cô nói đúng lắm, vấn đề không lớn, lúc nào cô về cũng có thể xử lý được. Nhưng so với việc tốn nhiều thời gian xử lý, thì giải quyết ngay khi sự việc mới phát sinh chẳng phải tốt hơn sao?”.
“Anh có nói không? Không nói tôi tắt máy đấy?”
“Cô cứ tắt đi!” Lư Hạo Tường ung dung nói.
Thẩm Xuân Hiểu tức đến nỗi lồng ngực phập phồng, bèn nghiến răng, giọng cứng nhắc: “Giám đốc Lư, chúng ta có ân oán từ kiếp trước nên kiếp này trở thành thù ư? Ngay cả kỳ nghỉ, anh cũng chẳng để tôi yên ổn là sao?”.
“Cô nói sai rồi, chỉ là nhân viên hướng dẫn ở quầy hàng chuyên dụng bị đổi nên số liệu có chút vấn đề. Những việc này, cô hoàn toàn có thể coi như chưa từng xảy ra mà cứ hưởng những ngày tháng vui vẻ của kỳ nghỉ đi!” Lư Hạo Tường thong thả nói.
Thẩm Xuân Hiểu sững sờ, quầy chuyên dụng đổi người? Số liệu có vấn đề? Cô mới rời công ty hai ngày, trước khi đi cũng không hề có sự thay đổi gì, vì sao quầy chuyên dụng lại thay người chứ? Nhân viên kinh doanh ở quầy hàng Hoa Vũ là người do đích thân cô đào tạo và chọn lựa, có thể ứng phó với các tình huống, vì sao lại đổi người? Hơn nữa, số liệu trong hai ngày lại xảy ra vấn đề, nếu đợi mười ngày nữa, sau khi cô hết phép, những số liệu ấy sẽ rối tung lên như thế nào đây?
Lư Hạo Tường là người nhạy bén, cô vẫn biết rằng, thực ra anh không chỉ giỏi về thiết kế, mà còn rất có mưu lược đối với những công việc của bộ phận Thị trường. Buổi thảo luận lần trước, anh chỉ ung dung nói mấy câu, Thẩm Xuân Hiểu đã có ngay linh cảm đó.
Tuy anh miệng lưỡi độc địa nhưng cũng sẽ không tự dưng đi dựng chuyện.
Thẩm Xuân Hiểu cân nhắc một lát rồi nói: “Mai tôi sẽ về ngay!”.
Lư Hạo Tường dương dương tự đắc: “Không cần như thế, khó khăn lắm tôi mới có mười ngày không phải đấu khẩu với cô, cho tôi xin hai chữ bình yên. Chuyện này tôi đã giải quyết giúp cô rồi. À, vừa mới giải quyết xong nên mới tiện thể gọi điện để thông báo cho cô. Có điều, phản ứng của cô có phần quá mạnh mẽ!”.
“Giải… giải quyết rồi?” Đúng là quá mâu thuẫn, sao trong điện thoại, anh ta không nói thẳng luôn là đã giải quyết xong, lại còn vòng vo tam quốc, mãi mới đề cập đến vấn đề chính. Nhưng nghĩ cũng đúng, anh ta là người biết phân biệt nặng nhẹ, nếu thật sự vấn đề chưa được giải quyết thì anh ta chắc sẽ không khua môi múa mép và mãi chẳng chịu nói vào vấn đề chính.
Phải giải quyết sự việc xong rồi, anh mới ung dung đùa cợt như thế, khiến cô lo lắng cuống cuồng rồi mới đắc ý khoe khoang, anh làm thế chỉ để cô biết mình đã nợ anh một ân huệ.
“Anh giải quyết thế nào?” Vì sao anh ta lại giúp mình chứ?
“Vấn đề chi tiết, tôi không thể kiên nhẫn mà báo cáo với cô từng li từng tí được, tóm lại, đây là thiết kế mới của tôi, cô yên tâm, tuy tôi không cần biết đến sĩ diện của cô, nhưng tôi cũng phải giữ thể diện cho thành quả thiết kế của mình chứ!”
Thẩm Xuân Hiểu bị chẹn họng, từng lời Lư Hạo Tường nói như từng nhát dao, nghe chẳng xuôi tai chút nào, cô bực bội gắt lên: “Anh nói luôn với tôi là đã giải quyết rồi không được sao, còn bắt tôi gọi lại cho anh, chuyến du lịch này của tôi anh tưởng rẻ lắm à?”.
“Dù rẻ hay đắt thì đó chẳng phải đều là tiền của cô sao?” Lư Hạo Tường thong thả nói, “Hơn nữa, tôi gọi điện thì không tốn tiền chắc? Có thể t