Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
iết kiệm được vài đồng, tại sao tôi lại không làm chứ?”.
“Đồ nhỏ mọn!” Nếu đã giải quyết rồi thì hà tất gì nhất định phải nói với mình lúc này, anh ta chắc cố ý làm mình nóng ruột nóng gan, sau đó lại chế giễu mình đây mà.
“Tôi thấy, tôi giúp cô giải quyết công việc, cô nên nói với tôi những lời khác chứ không phải lời đánh giá ấy!”
“Anh muốn nghe gì?” Đã biết rõ rồi còn cố hỏi.
“Cô biết tôi muốn nghe gì mà!” Điệu bộ ung dung.
“Xin lỗi, tôi chẳng phải thầy bói nên không rõ lời anh thích nghe!” Biết sự việc đã giải quyết xong, Thẩm Xuân Hiểu như được tiếp thêm sức mạnh, có thêm khí thế, đứng thẳng lưng, cao giọng nói: “Lư Hạo Tường, anh nói anh làm thế cũng vì thành quả thiết kế của mình, muốn tôi cảm ơn ư, không có chuyện đó đâu!”.
“Người tốt mà chẳng được báo đáp gì, tôi sớm đã chuẩn bị tâm lý rồi. Giám đốc Thẩm quảng đại như thế mà ngay cả hai từ ấy cũng không nói ra được!”
“Đúng thế, đúng thế, tôi nhỏ nhen còn anh rộng lượng, anh rộng lượng đến mức chấp cả người nhỏ nhen!” Không còn chuyện gì lo lắng nữa, nên khả năng đấu khẩu của cô bỗng chốc được nâng lên một tầng cao mới.
“Đa tạ thái hậu đã khen!”
“Xí, anh mới là thái hậu ấy, anh là Từ Hy thái hậu!”
“Cô nghe nhầm rồi, tôi nói là quá dày[1'> chứ không phải thái hậu. Tôi không nói cô là Từ Hy thái hậu, mà tôi nói da mặt cô quá dày!” Lư Hạo Tường dùng giọng chế nhạo, giải thích từng từ một.
[1'>. Quá dày và thái hậu có phát âm giống nhau là tàihòu, và đều có âm hán việt là “thái hậu”.
“Lư Hạo Tường, anh đừng quá quắt như thế!” Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng nổi giận, nghiến răng nghiến lợi nói.
Lư Hạo Tường không hề để tâm tới thái độ tức giận và uy hiếp của cô trong điện thoại, vẫn trêu đùa: “Chẳng phải cô được yêu thích nhất sao? Chẳng phải cô là người được cánh đàn ông tặng hoa nhiều nhất sao? Chẳng phải cô muốn đi khiêu vũ sao? Ở đây tranh luận với tôi về vấn đề thái hậu, chẳng phải sẽ lãng phí thời gian của cô à?”.
Thẩm Xuân Hiểu vốn định tắt máy nhưng lại bị anh chiếm thế thượng phong, cô đảo mắt, cười dịu dàng nói: “Anh nói rất đúng, tôi quên mất. Đằng kia có bao nhiêu anh chàng tuấn tú, sao tôi lại nhẫn nại ở đây để tức giận với cú điện thoại chẳng ra gì chứ? Ai không biết lại tưởng tôi mù màu!”.
“Haizzz, trong điện thoại mà cô còn khoác lác với tôi được, cô cứ khoác lác đi, dù sao khoác lác cũng không đánh thuế!” Lư Hạo Tường ra vẻ thở dài, như đang đối diện với một người không biết lượng sức mình vậy.
“Anh ngoài việc quen đem bụng dạ tiểu nhân ra đo lòng quân tử thì thực sự chẳng có sở trường nào nữa. Nhưng tôi hiểu, xấu xa không phải là lỗi của anh, mà do mẹ anh đã giáo dục anh không đến nơi đến chốn. Nếu chấp nhặt anh thì chẳng phải tôi cũng giống anh sao, như thế sự giáo dục suốt hai mươi tám năm qua của mẹ tôi sẽ chả được thỏa đáng. Xin lỗi, tôi không có thời gian đùa cợt với anh nữa, anh đi đâu hóng mát thì đi đi, tôi đi tận hưởng buổi tối lãng mạn đây!”
Lư Hạo Tường cười ha ha, không hề tức giận, lời nói ra như tên lửa với sức sát thương lớn: “Người như cô, vừa không dịu dàng, vừa không thục nữ, vừa không đoan trang, tuổi đã cao tính tình còn xấu, thế mà những anh chàng ưu tú đó cũng để mắt tới sao? Trừ phi họ mù màu, hoặc bị cận một nghìn tám trăm độ. Ha ha!”.
“Lư Hạo Tường, anh chết đi!”
Thẩm Xuân Hiểu quay lại đám đông, Triệu Yến Minh thấy sắc mặt bạn không tốt, ánh mắt bừng bừng tức giận, vội nói: “Cậu sao thế? Tức giận à? Hai người lần nào nói chuyện cũng cãi nhau, thật chẳng ra sao. Nhanh lên, mọi người đang khiêu vũ rồi, tớ vì đợi cậu nên đã từ chối mấy người rồi đấy”.
Âm nhạc đã vang lên, trong sân mấy đôi nam nữ đang cuốn theo điệu nhạc. Những người không khiêu vũ thì uống nước và cười nói với nhau, không khí vô cùng vui vẻ.
Thẩm Xuân Hiểu lặng lẽ ngồi xuống, rầu rĩ nói: “Cậu cứ khiêu vũ trước đi, tớ ngồi một lát!”.
“Sao thế? Người đó là bạn trai cũ của An Châu chứ có phải bạn trai cậu đâu, hai người cãi cọ gì vậy?”
“Nếu có bạn trai như thế tớ đã nhảy lầu ngay rồi.” Thẩm Xuân Hiểu hậm hực nói: “Con người đó thật sự không thể thuyết phục nổi!”.
“Sao lại không có cách nào thuyết phục?” Triệu Yến Minh lại cười, trêu đùa: “Xuân Hiểu, trong ấn tượng của tớ, cậu không phải người ăn chay, một cái miệng sao có thể chống lại máy bay ném bom mô hình nhỏ được. Thế nào? Lại bị người ta hạ gục? Anh chàng kia quả thực có công lực thâm hậu, ừm, không tồi, thật khiến người khác ngưỡng mộ!”.
Thẩm Xuân Hiểu không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn.
Triệu Yến Minh cười nói: “Đừng để tâm nữa, anh chàng Chương Phương Hựu của cậu vẫn đang ở bên kia nhìn cậu kìa, chắc anh ấy đang đợi cậu khiêu vũ bản nhạc đầu tiên đấy. Phải thể hiện hình tượng cho tốt vào, đừng để ánh mắt này làm hỏng tất cả!”.
Thẩm Xuân Hiểu dở khóc dở cười, gặp phải đồng nghiệp như thế, lại cả người bạn lúc nào cũng đổ thêm dầu vào lửa nữa, đúng là nghiệp chướng cả đời mà. Cô không chịu nổi nên gục đầu xuống gối, giá như mình có thể biến mất, hoặc xuyên không[2'> thì tốt, bởi ở đây toàn những người chẳng ra sao cả!
[2