Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

ơng nhấp một ngụm nước, cười nói.
[3'> MBA là viết tắt của Master of Business Administration, là bằng thạc sĩ chuyên ngành quản trị kinh doanh, thu hút nhiều người ở một phạm vi rộng trong các ngành học có tính học thuật.






“Được thôi, thế thì nửa đời còn lại của tôi trông đợi vào anh đấy!”. Triệu Yến Minh cười đùa, bỗng cảm thấy câu mình vừa thốt ra rất kỳ quặc liền che miệng thẹn thùng.
Trương Hướng Dương rõ ràng cũng cảm thấy thế bèn nhìn cô đầy ý vị, nói: “Thế thì thật vinh hạnh!”.
Triệu Yến Minh cười lấp liếm, nói: “Tôi thích không khí náo nhiệt, chỉ cần lần nào có hoạt động anh cũng gọi tôi là tôi có thể gặp được Bạch Mã hoàng tử của đời mình rồi!”.
“Chuyện duyên phận rất kỳ diệu, biết đâu giây phút này chính là lúc tình yêu đến!” Trương Hướng Dương chống một tay xuống đất, người hơi nghiêng về phía trước, tay còn lại cầm lon coca đặt lên đầu gối, ánh mắt hướng về sân nhảy.
Triệu Yến Minh cũng hướng về sân nhảy, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn anh, tươi cười nói: “Xem ra mấy đôi này đều có hi vọng, có thể sẽ thành công đấy chứ?”.
Hôm nay đã trải qua một buổi tối thật vui vẻ, cô không những nghĩ thấu một số chuyện, mà còn có dũng cảm để bước tiếp. Chiến thắng được những ám ảnh trong lòng, quan trọng là cô đã bước đầu vượt qua chính mình. Bởi thế, cô rất hài lòng về bản thân, nhìn Yến Minh đang mắt nhắm mắt mở mà vẫn còn lớn tiếng, bèn cười nói: “Để chúng tớ đưa cậu về!”.
Triệu Yến Minh đang bị cơn buồn ngủ tra tấn đầu óc nhưng vẫn bắt bớ được hai từ “chúng tớ”, liền lim dim mắt nói: “Hơi xa một chút thôi, không cần phải đưa về đâu. Các cậu muốn làm gì thì cứ làm đi, đừng quan tâm đến tớ”, rồi bước thấp bước cao đi về phòng mình.
Thẩm Xuân Hiểu tươi cười nhìn theo bóng Triệu Yến Minh, sau đó nghiêng đầu nói với Chương Phương Hựu: “Em cũng phải về đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon!”.
“Chúc em ngủ ngon!”
Ngày hôm sau là buổi đi leo núi, Trương Hướng Dương đã chọn nơi khá cao. Sau khi giải thích tường tận đường đi, anh đề nghị mọi người giúp đỡ lẫn nhau, cánh đàn ông phải thể hiện phong độ, mỗi người cần mang theo một túi đồ ăn, cố gắng trèo lên địa điểm để ăn bữa cơm dã ngoại trước buổi trưa, sau đó xuống núi trước bốn giờ chiều.
Đoàn leo núi gồm hai mươi ba người, ngoài Trương Hướng Dương và trợ lý của anh ra, còn có chín người đàn ông và mười một cô gái. Triệu Yến Minh cười nói với Thẩm Xuân Hiểu: “Haizzz, đúng là lắm sói ít mồi, Xuân Hiểu, cậu phải thật nhanh mắt nhanh tay, đừng để tay trắng đấy!”.
“Đi thôi, cậu mới là sói ấy!”
Triệu Yến Minh phì cười, nói: “Hôm nay tớ không đi cùng cậu nữa, cho anh chàng Chương Phương Hựu có cơ hội được thương hoa tiếc ngọc chứ. Tớ sẽ lên núi trước cùng Tiểu Hàn, trợ lý của Trương Hướng Dương, để chuẩn bị bữa cơm dã ngoại!”.
Thẩm Xuân Hiểu quét mắt dò xét một lượt rồi trêu đùa: “Anh chàng Tiểu Hàn đó đã lên núi chuẩn bị từ lâu rồi, cậu đuổi kịp được sao? Đừng gây phiền phức cho người ta nữa, hay cậu đi chậm rãi chờ Trương Hướng Dương ở phía sau đi!”.
Triệu Yến Minh trừng mắt nhìn, song nghĩ đi nghĩ lại, cô đúng là không thể theo nổi Tiểu Hàn, nói không chừng lại đúng như lời con quạ này nói, cứ lẵng nhẵng bám theo chân người ta thật không hay. Nhưng cô không chịu cúi đầu trước Thẩm Xuân Hiểu, ương ngạnh nói: “Đừng nhìn người bằng con mắt hạn hẹp thế chứ?”, rồi khẽ đẩy Xuân Hiểu: “Cậu mau đi đi, chúng mình gặp nhau ở điểm cuối nhé!”.
Mọi người vui vẻ cười cười nói nói leo lên đích, lúc đầu, đoạn đường còn đẹp, càng về sau càng khó đi, đây chính là lúc các đấng mày râu thể hiện bản lĩnh.
Mỗi lần qua những ngọn dốc cao một chút, Chương Phương Hựu đều kịp thời đưa tay cho Thẩm Xuân Hiểu. Thẩm Xuân Hiểu cười cười rồi nắm tay anh, để anh kéo lên.
Thẩm Xuân Hiểu kéo Triệu Yến Minh đi cùng, lúc Chương Phương Hựu giúp Thẩm Xuân Hiểu, anh cũng tiện tay giúp cả Triệu Yến Minh.
Đi được một đoạn, Triệu Yến Minh không muốn làm phiền hai người này nữa, bức bối nói với Thẩm Xuân Hiểu: “Hóa ra đây chính là cái mà người ta nói rằng ‘yêu ai yêu cả đường đi lối về’ sao? Một cô gái hiện đại, ai gặp cũng yêu mến như tớ mà lại không cẩn thận bị coi là quạ đen, như thế tớ sao chịu nổi?”.
Thẩm Xuân Hiểu suýt nữa thì cười lăn xuống núi, mãi mới đứng vững được, rồi chỉ vào Yến Minh, nói: “Đúng là tự làm khổ mình, người khác giúp thì cậu không cần, đến khi chúng tớ giúp, cậu lại nói những lời nhảm nhí!”.
“Người mà tớ muốn người ta giúp, người ta lại đi giúp người con gái khác rồi; người muốn giúp tớ, tớ lại chẳng ưng, sao tớ có thể chấp nhận tình cảm của người ta chứ, ra những ám thị sai lầm với người ta khiến người ta hiểu nhầm đấy, biết không?” Triệu Yến Minh liếc nhìn Xuân Hiểu. “Cậu tưởng ai cũng may mắn như cậu chắc?”
Thẩm Xuân Hiểu chỉ nhếch miệng mỉm cười.
Chuyến du lịch này, Triệu Yến Minh đã cố ý biến mình thành một chiếc lá xanh, lúc nào cần xuất hiện mới xuất hiện, khi không nên xuất hiện thì tuyệt đối không xuất hiện. Thẩm Xuân Hiểu ban đầu còn chưa cảm t


Teya Salat