Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

huyện công việc trong thang máy. Cô muốn biết thì lát nữa đến phòng tôi nói chuyện!”.
Thẩm Xuân Hiểu bị nói mỉa, nhìn gương mặt không chịu hợp tác của anh rồi cười nói giễu cợt: “Sao? Đang hối lỗi? Hay đang tức giận đấy?”.
“Tôi tức giận gì chứ? Tôi có gì cần hối lỗi sao?” Lư Hạo Tường dè bỉu.
“Thế sao? Thật ngang ngạnh!” Thẩm Xuân Hiểu đánh mắt quan sát anh một lượt, thấy anh mặc chiếc sơ mi màu xanh nhạt, thắt ca vát xanh đậm, ăn mặc rất chỉn chu, làm toát lên gương mặt nho nhã vốn có mà lại bừng bừng khí khái anh hùng, đúng là vô cùng hiên ngang phong độ. Nhưng con người xấu tính, độc mồn độc miệng này mà cũng xứng với những từ đẹp đẽ ấy sao?
“Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy trai đẹp bao giờ à?” Lư Hạo Tường bị cô nhìn nên có chút mất tự nhiên, liền phản kích lại một câu không mấy hùng hồn.
Thẩm Xuân Hiểu phì cười, đảo mắt tinh nghịch hỏi: “Hôm nay có hội nghị chính thức nào không? Hay là, anh cũng sốt ruột rồi nên ăn mặc đẹp để đi xem mặt?”.
“Tôi không rỗi hơi mà quan tâm đến cô!” Lư Hạo Tường tránh ánh nhìn của cô, trong đáy mắt có tia bối rối.
Thẩm Xuân Hiểu lại lần nữa chiếm thế thượng phong, nhìn dáng vẻ của Lư Hạo Tường, cô nghĩ mình đã đoán đúng. Lư Hạo Tường chắc chắn sắp đi xem mặt, nếu không anh ta ăn mặc bảnh bao, ánh mắt long lanh như thế làm gì?
Thang máy đến nơi, Lư Hạo Tường vốn đứng bên cửa nhưng anh không nhường đường mà bước ra ngoài trước.
Thẩm Xuân Hiểu cất bước theo sau.
Đi được một đoạn, Lư Hạo Tường bỗng ngoái đầu lại, thấy Thẩm Xuân Hiểu vẫn đi phía sau, liền nhắc nhở: “Phòng làm việc của cô hình như không ở hướng này!”.
“Tôi biết, tôi đến phòng anh!”
“Đến phòng tôi làm gì?” Lư Hạo Tường dừng bước.
Ánh mắt Thẩm Xuân Hiểu chứa đựng ý cười tinh nghịch nhưng biểu hiện lại rất đỗi vô tội, nói: “Tại anh bảo không quen nói chuyện công việc trong thang máy nên tôi đành đến văn phòng của anh để bàn bạc thôi!”.
“Ồ!” Lư Hạo Tường có chút không bận tâm, cũng chẳng hỏi nhiều mà tiếp tục bước đi.
Đến văn phòng của mình, anh ngồi xuống rồi lấy trong ngăn bàn bên trái ra một tập giấy, đưa cho cô, nói: “Cô xem những cái này trước đi!”.
Thẩm Xuân Hiểu ngồi ở ghế tiếp khách đối diện anh, mở tập giấy ra, trong đó là những biểu đồ số liệu và tài liệu, vừa xem một lượt, cô đã biết ngay xảy ra chuyện gì.
Dạo trước, cô vô cùng nổi trội, Giả Lạc Sơn ngay cả số người tham dự hội chợ triển lãm cũng không nắm được, còn những trang phục mẫu mà cô đề xuất mặc dù hoàn toàn là phương án dự phòng nhưng lại được thực hiện hết sức thành công, khiến Giả Lạc Sơn cảm thấy yếu thế, ông ta đã lợi dụng mười ngày cô đi du lịch để ngấm ngầm hãm hại, gây khó dễ cho cô.
Bởi thế, Thẩm Xuân Hiểu vừa rời công ty, ông ta đã lập tức hành động.
Ông ta là phó tổng giám đốc, chức vụ rõ ràng cao hơn Thẩm Xuân Hiểu một cấp, lại là người trực tiếp quản lý bộ phận Thiết kế và Thị trường, bởi vậy, ngấm ngầm ra tay là việc vô cùng dễ dàng. Còn Thẩm Xuân Hiểu chỉ làm dự tính các công việc cụ thể trong vòng mười ngày để An Ni cứ thế mà làm theo. Việc cô hoạch định chính là mô thức công việc bình thường của bộ phận Thị trường dựa trên tình hình công việc chung, không cần nói đến chuyện cô chỉ nghỉ mười ngày, chứ nửa tháng cô cũng có thể làm được. Nhưng do có sự phá hoại từ bên ngoài nên những việc cô hoạch định hiển nhiên không thể dùng được.
Cũng bởi cô thăng quan tiến chức thuận lợi nên khó tránh khỏi có những sơ suất và không dè chừng những người có lòng dạ tiểu nhân.
An Ni chỉ là một trợ lý có chút ngốc nghếch, có chút cẩu thả, cứ có cơ hội là đến phòng làm việc của Lư Hạo Tường, cái cô ấy cần chính là ngắm các anh chàng đẹp trai và hoàn toàn để tâm vào việc này, chứ đâu giống như trợ lý của Giả Lạc Sơn gian giảo, xảo trá, đâu biết lo xa đến thế? Cũng may, Lư Hạo Tường phát hiện được điều bất thường. Tối hôm đó lúc gọi điện, anh vẫn đang làm việc, vốn định nói rõ chân tướng sự việc cho Thẩm Xuân Hiểu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dạo trước cô đã cực khổ rồi nên giờ thoải mái đi du lịch một chuyến cũng là điều cần thiết, bởi thế anh chỉ nói với cô là đã giải quyết công việc. Thực ra gần đây, ngày nào anh cũng dành một nửa thời gian để giải quyết sự việc ấy.






Thủ đoạn nhỏ mọn của Giả Lạc Sơn không được suôn sẻ, sau khi Lư Hạo Tường nhúng tay vào, ông ta sợ một khi sự việc bị phát tác thì khó có thể yên ổn được, bởi thế, Lư Hạo Tường cũng có thể ung dung xử lý việc này.
Thẩm Xuân Hiểu xem qua một lượt những ghi chép và bản số liệu đó, rõ ràng mấy ngày gần đây Lư Hạo Tường đã làm rất nhiều việc, anh đã giúp cô một việc lớn, hơn nữa còn xử lý công việc rất tốt. Nếu cô ở công ty thì cũng chỉ làm được đến thế thôi. Hơn nữa, vì anh xử lý sự việc kịp thời nên đã khống chế được toàn bộ cục diện, tất cả lại trở về quỹ đạo.
Cô ngẩng lên nhìn anh, anh lại đang cúi xuống thiết kế bản vẽ sơ bộ, chiếc bút chì 2B lướt trên mặt giấy tạo nên âm thanh sột soạt. Dáng vẻ anh làm việc chăm chỉ, không chế giễu, không mỉa mai, không cườ