Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
i nhạo, tất cả những đường nét trên gương mặt vô cùng hài hòa, thật sự rất đẹp trai.
“Đã nhìn đủ chưa?” Lư Hạo Tường ngước mắt lên.
Thẩm Xuân Hiểu tâm trạng đang tốt, lại thêm việc Lư Hạo Tường đã giúp đỡ nên không để ý đến ngữ khí châm chọc của anh, bị anh bắt thóp, cô cũng không cảm thấy ngại ngùng. Cô đảo mắt, tươi cười, đặt những thứ trong tay xuống rồi lại gần hơn một chút, nói: “Này, tiết lộ chút đi, đối tượng xem mặt hôm nay của anh là ai thế? Hai người khi nào gặp nhau? Có ra ám hiệu gì cho nhau không?”.
“Chuyện gì?” Thấy vẻ mặt bỡn cợt và nụ cười vô cùng nham hiểm của cô, Lư Hạo Tường cảnh giác cao độ.
“Anh ghét bị phụ nữ làm phiền à? Ý của anh là… không ghét đàn ông làm phiền? Có phải anh bị An Châu làm tổn thương sâu sắc quá nên tính cách thay đổi rồi không?” Thẩm Xuân Hiểu cố ý vặn vẹo, nếu không chọc tức được người ta thì không tha, cơ hội phản kích này cô có được quá dễ dàng. Tình trường thuận lợi nên ngữ khí của cô cũng mạnh mẽ lên đôi chút. Trước đây, mỗi lần bị anh chọc tức, cô chỉ muốn ói máu, nhưng bây giờ lại có thể dễ dàng chiếm thế chủ động.
“Cút…!” Đúng như cô dự đoán, Lư Hạo Tường quả nhiên tức đến nỗi trợn trừng mắt, ngay cả sắc mặt cũng tái xanh.
“Được.” Thẩm Xuân Hiểu tươi cười đứng dậy, cầm tập biểu đồ và tài liệu lên, nói: “Cái này tôi mang đi!”. Nói rồi cô đi ra ngoài cửa, được mấy bước bỗng quay lại, cười nói: “Giám đốc Lư, nghe nói ở Nam Thành có quán bar Đồng Chí rất nổi tiếng, có phải anh thường đến đó không?”.
“Thẩm Xuân Hiểu, tôi hối hận vì đã giúp cô!” Lư Hạo Tường gần như nghiến răng nghiến lợi nói.
Thẩm Xuân Hiểu cười khanh khách, mang theo nụ cười đắc ý và thắng lợi ra khỏi tầm nhìn của anh.
Lư Hạo Tường nhìn theo bóng cô, nét mặt đầy vẻ phẫn nộ, bực tức nhưng không biết phải làm sao, biểu cảm phức tạp.
Vừa về đến phòng làm việc của mình, Thẩm Xuân Hiểu đã nhận được cuộc gọi của Chương Phương Hựu, cô bắt máy, nhẹ nhàng nói: “Phương Hựu, em đang trong giờ làm việc, anh có chuyện gì không?”.
Chương Phương Hựu dịu dàng nói: “Không có gì, Xuân Hiểu, anh nhớ em. Tan ca anh sẽ đến đón em, chúng ta cùng đi ăn nhé!”.
Trong lòng Xuân Hiểu như có dòng nước ấm chảy qua, cảm giác toàn thân rạo rực, trái tim như làn nước mùa xuân, khẽ khàng nói: “Ừm, hẹn gặp anh buổi tối!”. Tuy chỉ có mấy câu ngắn ngủi nhưng cảm giác ấm áp đó vẫn tràn ngập trong tim, Thẩm Xuân Hiểu giống như được tắm gió xuân vậy.
Vì không còn trẻ nên cô càng thấy trân trọng cảm giác này hơn và mãi khắc ghi cảm giác ngọt ngào ấy. Suốt buổi sáng, cô đều có tâm trạng vui vẻ.
Những con số và tài liệu rõ ràng trên biểu đồ lấy được từ chỗ Lư Hạo Tường khiến cô vô cùng tức giận hành vi tiểu nhân của Giả Lạc Sơn. Cô sẽ ngầm để ý việc mà Giả Lạc Sơn đã nhúng tay vào. Vì sao ông ta phải làm thế? Chỉ vì dạo trước, công việc của cô quá thuận lợi nên ông ta sợ sẽ ảnh hưởng đến địa vị của mình ư?
Là một cấp trên mà lại dùng cách này để hãm hại cấp dưới, thật quá đê hèn.
Cho dù mục đích của ông ta là gì, cô cũng sẽ không để ông ta thực hiện được.
Có tình yêu, dường như có thêm một hậu thuẫn lớn, lòng tin được vun đắp, tư duy cũng trở nên vô cùng nhạy bén. Cô đã triệu tập nhân viên bộ phận Thị trường để mở cuộc họp, tiến hành hoàn thiện những công việc mà Lư Hạo Tường đã làm, tuy vô cùng bận rộn nhưng lại phơi phới tinh thần, ánh mắt sắc bén, động tác thuần thục, nhanh nhẹn.
Một ngày vùi đầu trong công việc, gần đến giờ tan ca, cô mới có thời gian để ngồi nghỉ ngơi, uống hớp nước cho đỡ khô cổ. Đưa cốc lên miệng nhưng chưa kịp uống, chợt nhớ đến lời hẹn cùng ăn tối với Chương Phương Hựu, khóe môi cô bất giác nhếch lên nụ cười.
Đặt cốc xuống, cô dọn dẹp mặt bàn rồi cầm túi xách ra về. Về trước năm phút chắc sẽ không sao.
Vừa đứng dậy bước đi, thấy Lư Hạo Tường đang nói chuyện điện thoại và vội vàng bước tới chỗ đợi thang máy, là điện thoại thúc giục của đối tượng xem mặt sao? Cô vốn không phải người lắm chuyện, nhưng thấy anh áo quần bảnh bao, vậy mà có chết cũng không thừa nhận rằng đi xem mặt, hứng trêu đùa của cô lại nổi lên.
Khó khăn lắm mới đánh bại được anh ta, nếu không báo thù anh ta đã áp bức mình lâu như vậy, cô có lỗi với bản thân quá.
Bởi thế ở phía sau, Thẩm Xuân Hiểu thấy Lư Hạo Tường rẽ sang hướng cửa đợi thang máy, cô cũng nhanh chóng bước tới.
Tiếng giày cao gót vọng lại, Lư Hạo Tường lập tức ngoái đầu nhìn, ở phía cuối đường, Thẩm Xuân Hiểu tươi như hoa, đang thướt tha uyển chuyển đi tới, gương mặt hớn hở, dáng vẻ tao nhã, hai mắt ngời sáng, nếu không phải nụ cười có chút giễu cợt thì anh ngỡ mình vừa nhìn thấy một nhân vật trên tấm áp phích nào đó.
Nói Thẩm Xuân Hiểu yêu kiều thướt tha, nhưng rõ ràng cô ăn vận rất ngay ngắn với bộ đồ công sở vừa vặn, đó chính là vẻ đẹp của sự khéo léo, tự nhiên, đoan trang, tao nhã. Ánh đèn chiếu rọi khiến ánh mắt cô như có muôn ngàn tia lấp lánh, giống như mặt nước dưới trời đêm, hào quang lấp lánh, lấp lánh đến mức Lư Hạo Tường không thể mở to mắt, chỉ nheo mắt nhìn cô bước từng bước tới gần.
Cô mỉm c