Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.

hấy điều đó, sau vài ngày cô mới dần nhận rõ.
Thực ra, kéo được Thẩm Xuân Hiểu đến tham gia hoạt động này chính là một sự nỗ lực hết mình của Triệu Yến Minh, Thẩm Xuân Hiểu cũng biết điều đó, chỉ là hai người chẳng ai nói ra, dù trong lòng biết rõ nhưng vẫn cố tình che đậy.
Triệu Yến Minh bình thường luôn làm tổn thương bạn bè, nhưng những lúc quan trọng, cô sẽ sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng đúng như những gì cô nói. Thẩm Xuân Hiểu rất vui vì lần này được đi cùng Chương Phương Hựu, đây không những là lời từ biệt với quá khứ, mà còn có thể thông báo chuyện này với bố mẹ, với Yến Minh.
Mấy ngày này, Chương Phương Hựu luôn ở bên Thẩm Xuân Hiểu. Những lúc Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy mệt mỏi, anh luôn kịp thời đưa tay giúp đỡ, luôn quan tâm, ở bên cô; khi cô khát, anh đưa cho cô loại nước khoáng tốt nhất và đem đến cho cô sự an ủi mát lành.
Dưới sự chăm sóc ân cần như thế, Thẩm Xuân Hiểu luôn thấy ấm áp vì được quan tâm, che chở, và coi trọng. Trái tim cô đã vô tình nương tựa, vô tình mê đắm, vô tình chấp nhận sự ấm áp ấy.
Thời gian mười ngày nhanh chóng trôi đi, trong quãng thời gian đó, cô nhận được bốn cuộc điện thoại của Lư Hạo Tường, tất cả đều không nằm ngoài chuyện công việc, đương nhiên, cũng chẳng tránh khỏi những lời nói chua ngoa, bốp chát.
May mà nói chuyện qua điện thoại, không nhìn thấy mặt đối phương nên lời lẽ cũng trôi chảy hơn nhiều, vừa mới cãi nhau là đã lấy hết lời nói khó nghe nhất để làm hung khí, sức sát thương lớn đến nỗi trời đất mờ mịt, nhật nguyệt lu mờ.
Thẩm Xuân Hiểu thật chẳng hiểu nổi, rõ ràng Lư Hạo Tường giúp đỡ mình nhưng miệng lưỡi lại luôn khiến người ta khó chịu, bởi thế không thể trách vì sao lòng tốt kia chẳng được báo đáp, mà chỉ có thể trách cái miệng ăn nói độc địa ấy. Với cái miệng lưỡi độc địa như thế, còn ai muốn báo đáp anh ta nữa?
Nhưng sau khi lời qua tiếng lại, Thẩm Xuân Hiểu rất nhanh lấy lại tâm trạng. Mọi người nói phụ nữ trong tình yêu là đẹp nhất, câu nói ấy quả rất đúng với Thẩm Xuân Hiểu.
Trái tim héo úa bốn năm giờ như nắng hạn gặp mưa rào, càng thêm quý trọng, càng thêm ngọt ngào, khóe mắt tươi vui tựa mùa xuân, đáy mắt chan chứa tình cảm, khuôn mặt tươi như hoa đào, từng nụ cười, từng cử chỉ đều mang theo những trạng thái khác nhau, ngay cả Triệu Yến Minh cũng vừa ngưỡng mộ vừa giễu cợt, nói: “Xuân Hiểu, các cậu không phải đã làm những chuyện không nên làm rồi chứ? Nếu không, sao cậu lại nhuận sắc đến thế?”.
Thẩm Xuân Hiểu vừa bực vừa buồn cười, gương mặt ửng hồng, nói: “Kẻ xấu không nói lời hay!”, rồi chẳng thèm chấp Yến Minh nữa.
Ngay cả những lời nói ấy của Yến Minh, cô cũng có thể chịu đựng được, chỉ nhẹ nhàng cười đùa một câu như thế, chứng tỏ bây giờ tâm trạng của Thẩm Xuân Hiểu rất tốt. Cho dù Lư Hạo Tường có bắn tên lửa đạn đạo thì cô cũng có thể giở đủ lý lẽ ra công kích mà không khiến mình bị thương. Vì thế, Lư Hạo Tường lần nào cũng bị cô chiếm thế thượng phong và luôn bực tức tắt điện thoại trước.
Cô còn nhận được ba cuộc gọi của An Châu, trong đó một cuộc nhận lúc đang ở cùng Yến Minh.
Bạn thân vẫn là bạn thân, cho dù xa cách trùng dương, cho dù lâu lắm rồi không liên lạc nhưng chỉ cần một cuộc gọi là ba cô gái lại trò chuyện vui vẻ. An Châu oang oang kể về những ngày tháng ở bên kia đại dương, tất cả cũng không nằm ngoài chuyện cô đã hạnh phúc bên Daniel như thế nào và tình yêu tươi đẹp ra sao.
Vừa gọi điện về, An Châu đã phản đối Triệu Yến Minh đến giờ vẫn còn một mình một bóng, nhưng Triệu Yến Minh không hề bận tâm, nói qua điện thoại: “Cậu với Xuân Hiểu, ai cũng nói tớ nhỏ tuổi nhất, nên tớ phải nhường các cậu, chẳng phải sao?”.
An Châu cười đùa: “Cậu còn nhỏ tuổi à, cậu nhỏ hơn tớ mấy tháng chứ?”.
Triệu Yến Minh không phục, cô cho rằng nhỏ hơn một ngày vẫn là nhỏ, cho nên, nếu hai người kia chưa kết hôn thì việc mà mình chưa có bạn trai cũng chẳng có gì to tát.
Rời xa công việc, rời xa mọi phiền não, ai ai cũng vô cùng vui vẻ.
Mười ngày này đối với Thẩm Xuân Hiểu đều như những ngày tháng ở chốn thần tiên. Cô và Chương Phương Hựu đã từ xa lạ trở thành thân thiết, cô cảm thấy trái tim mình thực sự rung động.
Từ trước tới nay, cô không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng gặp nhau, trò chuyện và hiểu nhau như thế chính là sự phát triển tự nhiên của tiếng sét ái tình. Cô vẫn có thể vui vẻ đồng ý.
Kỳ nghỉ kết thúc, vẫn là xe của Hiệp hội Thước kiều trực tiếp đưa về. Vì ngồi trên xe có chút mệt mỏi nên mọi người đều ai về nhà nấy, Chương Phương Hựu muốn đưa Thẩm Xuân Hiểu về nhưng cô lại cười và khước từ.
Mười ngày này đúng là một lần thể nghiệm hoàn toàn mới mẻ, song nó lại nhanh tựa giấc mơ, cô vẫn giữ một phần lý trí, không bị tình yêu đến đột ngột kia làm u mê. Cô hi vọng có một không gian riêng để được vùi mình trong đó.
Về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, nằm trên chiếc giường của mình với chăn đệm mềm mại, êm ái, cảm giác thật dễ chịu.
Quãng thời gian ở trang trại, tuy ngày nào cũng được ngắm cảnh đẹp và vui vẻ cùng Chương Phương Hựu, nhưng đó là cảm giác hưng phấn và kích thí