Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.
hanh niên nhưng đương sự đều có hậu thuẫn ghê gớm, lại suýt nữa tạo thành án mạng nên chuyện này rất quan trọng. Tiểu Sơn bị bắt giam, hôm sau, tướng quân Tra Tài đích thân đến thăm cậu.
Tiểu Sơn bị giải ra, ngồi đối diện cách tướng quân một cái bàn.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Cậu ta định quấy rối Hương Lan, tôi bám theo, sau đó thì nổ súng.”
“Nói thật.”
“Chính là như vậy.”
“Tiểu Sơn, nếu cậu muốn chế ngự nó, căn bản không cần dùng súng.” Tướng quân đáp.
Tiểu Sơn không lộ vẻ gì, bình tĩnh nhìn tướng quân: “May mà bọn họ không biết”
“Vì Hương Lan?” Tướng quân hỏi.
“…”
“Cậu ta vẫn ổn, nhưng hình phạt dành cho cậu không nhẹ đâu.”
“Không sao.”
“Tiểu Sơn, ta sẽ nhớ kỹ chuyện này.” Tướng quân định đi, đứng dậy bắt tay với Tiểu Sơn. Từ nhỏ Châu Tiểu Sơn đã cảm kích tướng quân là bởi ông chưa bao giờ đối xử với cậu như trẻ con.
Nhà họ Nguyễn huy động thế lực khiến Tiểu Sơn không được nộp tiền bảo lãnh, may mà khi tỉnh lại Nguyễn Văn Chiêu không hề nói gì, phía cảnh sát tạm thời lấy khẩu cung của Tiểu Sơn làm án.
Tiểu Sơn phải chịu sáu roi hình, đó đã là hình phạt vô cùng nhẹ rồi. Trên danh nghĩa đây là phán quyết của tòa án nhưng thực tế lại là kết quả thương lượng của hai nhà Tra – Nguyễn.
Ngày chịu hình, Tiểu Sơn bị giải đến một căn phòng rộng, căn phòng này rất cao. Phần cao nhất của bức tường trắng có một cửa sổ lớn mở toang, thông gió rất tốt. Đúng lúc mùa hè oi bức nhưng phòng hành hình lại rất mát. Quan tòa và pháp y ngồi dưới cửa sổ xem hành hình.
Ở chính giữa phòng là một cái bậc dẹt cao một mét, rộng mười lăm mét vuông được bọc bởi một lớp da mềm.
Người hành hình cường tráng đeo mặt nạ màu đen bước vào theo một cửa khác, đứng bên cạnh thùng nước ngâm roi mây.
Roi mây màu đen, dài hơn ba mét, lấy hai mươi bảy sợi mây bện thành chín sợi, sau đó lại bện thành roi, phần chỏm là hình đầu rắn, chỗ miệng rắn buộc thêm hai quả cầu nặng, vừa có thể tăng mức độ phạt, vừa giúp người hành pháp dễ điều khiển. Cây roi ngâm trong nước lạnh càng trở nên mềm dẻo và chắc chắn, màu đen của roi cũng như đậm thêm, lộ vẻ dữ tợn.
Tất cả quần áo của Tiểu Sơn đều bị cởi ra, quan tòa kiểm tra thân phận, pháp y kiểm tra trên người anh không có vết thương nào khác, sau đó dùng đồ da bảo vệ phần dưới, để anh cúi chín mươi độ trên chiếc bục giữa phòng, tay bị trói chặt. Tư thế này khiến mông nâng lên, phần chịu hình lộ ra hoàn toàn.
Quan tòa rung chuông.
“Châu Tiểu Sơn!” Người hành quyết cao giọng.
“Có.” Châu Tiểu Sơn đáp.
Người hành quyết chạy lấy đà ba bước, cánh tay cường tráng vung lên giữa trời, chiếc roi đen quay nửa vòng trong gió, chuẩn xác đánh mạnh vào mông cậu, vang lên một tiếng chát vang dội.
Ngay lúc ấy mọi thứ trong người cậu dường như không còn tồn tại nữa, tất cả cảm giác đều dừng lại trên bộ phận bị chịu hình, máu bị roi hất văng rồi đột nhiên lại trào ra, cảm giác đau đớn như muốn bứt khỏi cơ thể.
Nhưng cậu chỉ cau mày.
Ngay sau đó là hai roi đánh vào chỗ khác.
Tiểu Sơn cúi đầu xuống, rồi lại ngẩng phắt lên, cố gắng nhìn về phía trước. Mạch máu trên cổ, trên mặt cậu hằn rõ, mồ hôi nhỏ tí tách xuống mặt đất.
Còn ba roi, người hành quyết đổi cách, không chạy đà nữa mà đứng nguyên tại chỗ xoay người nửa vòng dồn lực, mỗi nhát cách khoảng hai giây, đánh chuẩn xác lên người cậu, khiến da thịt bóc ra.
Trong lúc cố nhịn cơn đau, Tiểu Sơn bỗng nhớ về quá khứ.
Hồi còn bé cậu dùng đạn bắn chim, không cẩn thận bắn chết con chim cốc nhà hàng xóm, mẹ cầm phất trần đuổi đánh cậu, cậu cười khanh khách chạy lên đỉnh núi nhưng mẹ rất nhanh, sau đó mông cậu ăn đòn bao nhiêu, tuy đau nhưng cậu lại cảm thấy vui, cười rất sung sướng.
Lúc này cậu bật cười.
Hình phạt kết thúc, quan tòa nói với pháp y: “Tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào như thế này…”
Phải, cậu vẫn còn là một đứa trẻ, mười sáu tuổi, cho dù dày dạn kinh nghiệm, bản lĩnh đầy mình, nhưng vẫn là một đứa trẻ, lúc bị đau sẽ nhớ tới mẹ, để nước mắt vừa mặn vừa chát chảy trong lòng.
Tướng quân đón Tiểu Sơn về nhà, khẽ hỏi: “Cậu muốn gì, muốn gì nào?”
Cậu nằm sấp trên giường, ngẩng đầu nhìn tướng quân, khẩn cầu: “Tôi muốn về nhà thăm mẹ.”
Sau đó cậu ngủ thiếp đi, lúc mê man cảm thấy mình như đang trong xe chạy trên con đường núi chòng chành. Cậu bỗng ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ngẩng đầu lên nhìn thì ra là Hương Lan, cô vừa khóc vừa nắm lấy tay cậu: “Chúng ta về nhà cậu, được không Tiểu Sơn? Tiểu Sơn, về thăm mẹ cậu.”
Mẹ thấy cậu bị thương, lại thấy Hương Lan, không hề kinh ngạc mà chỉ đặt cậu nằm sấp lên chiếc chiếu trúc, sau đó đi làm chút cơm canh đạm bạc cho họ.
Lái xe và người hầu đưa quà tướng quân tặng cho bà, bà nói: “Tôi không dùng được mấy thứ này.”
Hương Lan nói: “Để con giúp bác sao lá trà.”
Bà đưa hiếc nồi rang cho cô, còn mình ra sân sau cho gà ăn.
Tiểu Sơn ngủ thiếp đi trên chiếc chiếu trúc nhà mình.
Đêm tỉnh dậy, cảm thấy phần mông bị thương lành lạnh, cậu quay đầu lại nhìn thì thấy mẹ đang bôi thuốc cho, bà dùng một chiếc bàn chải cẩn