Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

nào cũng nhận được tin anh bị cảm, lúc đầu cô còn tin, nhưng tối nay cô rõ ràng thấy anh chẳng ăn gì cả, mà lại bị dị ứng thực phẩm. Anh nói ăn nhầm đồ lung tung trên máy bay, cô nhẩm tính lại thời gian chuyến bay của anh, cũng là bảy tiếng trước. Dị ứng gì mà lại ủ bệnh lâu thế?
Cô lờ mờ cảm thấy có điều gì không ổn, nhưng Gayle rất thận trọng, không nói đáp án.
Trước lúc ngủ, cô cầm điện thoại nghĩ xem có nên gửi tin nhắn hỏi thăm không, song lại sợ quấy rầy giấc ngủ của Dụ Hằng. Dụ Hằng hiểu cô quá rõ nên đã gửi tin nhắn trước: “Anh rất khỏe, đã hết sốt rồi, chúc em ngủ ngon."






Anh nhất đinh là không cách nào từ chối em, sợ em khó xử mới qua lại với em
Thời gian trôi qua rất mau, năm ngày làm việc chóp mắt đã qua đi, An Tín lại đón chào hai ngày cuối tuần rực rỡ sắc màu. Dụ Hằng khỏi ốm lại lao vào công việc, thòi gian gặp cô cực kỳ hiếm hoi, nhưng điện thoại thì không hôm nào thiếu. Anh hẹn cô ra ngoài, tặng cô chiếc mũ tròn in viền hoa vô cùng đáng yêu.
Hoa nhỏ màu nhạt rải quanh vành mũ, làm nổi bật cây lụa mỏng, so vói mũ búp bê của nhóc Maruko còn sinh động hơn nhiều. An Tín đội lên đầu rồi cúi xuống phin, dưới ánh mặt tròi nhô ra bóng một chiếc nơ bướm ở phía đuôi, vui không để đâu hết.
Dụ Hằng chỉnh lại mũ cho cô, hai tay thuận thế trượt xuống dưới, ôm lấy mặt cô, xoa xoa: “Sau này
ra ngoài thì đội mũ này nhé”.
Có điều cô thi thoảng nghe thấy những chuyện phiếm thú vị. “Lan Nhã đâu?” có người hỏi. Anh bạn bên cạnh đáp: “Cô ấy giờ không hay đến nữa, nghe nói hạng người nào đó cũng có thể xuất hiện ở đây, cô ấy trông thấy là thấy khó chịu”.
An Tín thì chả thấy khó chịu chút nào, cô cười khì khì chuồn khỏi quầy rượu, thấy Dụ Hằng mặc áo choàng tắm bước vào khu bể bơi trong nhà, bèn vội vàng theo sau.
“Dụ Hằng em lấy khăn tắm cho anh nhé, Dụ Hằng để em giúp anh rót đồ uống”. Cô vây lấy Dụ Hằng đang đứng yên bất động, vô cùng nhiệt tình đề nghị.
Dụ Hằng buồn cười kéo cổ áo cô lên, kéo cô ra xa một chút. “Nếu em muốn thấy anh bán nuy, hay là cùng tắm uyên ương đi”.
An Tín vùng vẫy thoát ra, mắt dán chặt vào cổ áo anh nói: “Em không biết bơi «À, anh hiểu nhầm rồi, ý em là em muốn ở bên anh, em có thể làm y tá chăm sóc anh”.
“Được thôi”. Anh nhìn đôi mắt toàn đầy hy vọng của cô, cũng không nói thêm gì nữa. Cô chạy đến bên bể bơi khua khua nước, không quan tâm là có việc thừa thãi hay không, quay sang báo cáo: “Nước rất vira’
Dụ Hằng nhìn cô soạt một cái cởi dây đai áo choàng tắm, để lộ nửa thân trên rắn chắc dẻo dai, áo choàng trút bỏ để lộ những cơ bắp cực kỳ rõ ràng. An Tín bỗng kêu “Woah” một tiếng, bịt mũi chạy như bay ra ngoài.
Tối đến như thường lệ Dụ Hằng đưa An Tín về nhà. Người anh toát ra mùi hương sau khi tắm rửa sạch sẽ. Cô tựa vào vai anh ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn gà gật, anh đỡ đầu cô, ấn ấn mũ xuống.
“An Tín, đây là quà tặng em”.
An Tín vốn đã nói chúc ngủ ngon, như thường lệ tung tăng chân sáo bước về phía cổng, một câu nói của Dụ Hằng lại khiến cô ngoái lại. Sau lưng cô xuất hiện chiếc hộp cao chừng nửa người, trên dưới tổng cộng năm chiếc, được buộc lại với nhau bằng dây đai màu hồng, tương tự như cảnh trong phim, đưa mắt nhìn sang, hình như có bong bóng màu hồng chui ra từ trong giấy gói màu xanh nhạt. Cô trợn tròn mắt, tỉnh ra không ít: “Anh lấy ở đâu ra vậy?”.
Dụ Hằng đặt hộp quà trong tay lên bậc thềm cổng nhà An Tín, nói ngắn gọn: “Mang từ Đức về”.
“Nhưng em cũng đâu dùng hết nhiều thế này chứ!”.
Anh vẫy vẫy tay với cô, cô như người trong mơ bước lại gần, được anh ôm vào lòng: “Quà của bác trai bác gái anh đã cho người đưa đến rồi, những cái này anh muốn đưa tận tay cho em, bên trong có lễ phục và giày dép dành cho con gái, em mở từng tầng ra, còn có thể thấy nhiều bất ngờ hơn đấy”.
Anh cúi đầu hôn lên má cô: “Chúc em sinh nhật ngày mai vui vẻ nhé”.
An Tín cả đêm trằn trọc lăn qua lăn lại, cười ha ha, không sao ngủ được. Bên gối vang lên âm báo tin nhắn, cô cầm lên xem, quả nhiên là anh chàng đã mất tích một thời gian, Nguyễn Chính Nam.
Theo tin bên lề, anh đang tháp tùng cô nàng Vưu Vụ đi tuyên truyền nửa tháng.
“Sinh nhật vui vẻ, cô nàng tóc xoăn”. Vừa đúng lúc thời gian trên điện thoại An Tín chuyển 0 giờ, cứ như người bên kia không ngủ không nghỉ chờ đợi thời khắc quan trọng này, khơi lên trong lòng cô cảm giác ấm áp.
Nhưng hạnh phúc đến quá nhanh, người đang chìm đắm trong tình yêu còn chưa kịp cảm nhận được bao nhiêu dư vị, cuộc sống đã vội vã để lộ ra một mặt đáng sợ khác. Chủ nhật An Tín ngủ dậy bèn vào game, kiểm tra một lượt dấu vết Tướng Công từng trở về, không có chứng cứ gì hữu hiệu. Cô thất vọng đóng luôn “Phi Tiên” lại, tính kỹ ra, cho đến ngày sinh nhật cô hôm nay, cô và Tướng Công đã có tổng cộng ba mươi ngày chưa đoàn viên trên game rồi.
Bà An không có nhà, ông An nấu cho cô một bát mỳ trứng mừng thọ. An Tín đánh chén no nê xong bế bụng ra cuộn tròn trên sofa, hỏi: “Mẹ con đâu rồi hả bố?”.
“Hình