Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

như đi chợ, sáng sớm đã không thấy bà ấy rồi”.
Cô cầm di động chờ điện thoại của Dụ Hằng, hồi hộp chờ đợi những kế hoạch cho ngày sinh nhật hôm nay, nhưng cuộc đầu tiên cô nhận được lại là cú điện thoại lạ từ Lan Nhã: “Cô An phải không? Nếu cô muốn biết giữa tôi và Dụ Hằng từng xảy ra chuyện gì, thì mời đến tiệm trà Động Khẩu một chuyến”.
An Tín nhìn điện thoại đã bị cúp, trực giác mách bảo cuộc gặp lần này có gì đó khác thường, bố thấy vẻ nghi hoặc của cô, bèn góp ý: “Lan Nhã dẫu sao vẫn là người của công chúng, sẽ không dám ngang nhiên giở trò gì đâu, nếu con tò mò thì cứ đi xem sao, có điều phải hết sức đề phòng”.
An Tín cẩn thận, đặt điện thoại ở chế độ ghi âm xong mới đến chỗ hẹn, ông chủ tiệm trà là người quen, cô bước đến yêu cầu bàn ở ngay dưới máy quay, ông chủ nhanh chân nhanh tay bưng trà và đồ điểm tâm lên, còn giúp cô bố trí một tấm bình phong.
“Nói đi, tôi rửa tai lắng nghe đây”. An Tín đối diện với Lan Nhã mặt điềm nhiên, đi thẳng vào vấn đề.
Lan Nhã vẫn phục trang tinh xảo như thế, trang điểm nhẹ nhàng xinh đẹp như xưa, toàn thân từ trên xuống dưới không tìm ra một khuyết điểm nào. Cô bưng chén sứ giả cổ lên, khẽ thổi một hơi, nhấp ngụm trà, song không đáp.
An Tín nhìn cô, cô thoáng chau đôi mày thanh tú, câu đầu tiên thốt ra là: “Cái này cũng gọi là bích la xuân sao? Thật là xoàng xĩnh quá thể”.
“Cô chịu khó chút vậy, chỗ chúng tôi đây không thể sánh được với trà chiều trang viên kiểu Anh của cô, đãi ngộ cao nhất cũng chỉ có vậy thôi”.
Lan Nhã không ừ hứ gì, nhướn một bên mày, hờ hững nói: “OK, dù sao tôi cũng không ở đây lâu, nói xong là sẽ đi”. Cô đưa tay vuốt vuốt mái tóc gợn sóng, khóe miệng mím một nụ cười đúng mực, nói như gió thoảng mây bay: một năm yêu nhau, Peter xen vào đòi cầu hôn tôi, một bên là người chồng ưu tú do gia tộc lựa chọn, một bên là tình yêu đầu, tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, vô cùng khó xử. Sau tôi định giải thích rõ ràng với mấy lần, nhưng bị Dụ hiểu lầm, anh ấy bắt đầu xa cách tôi. Peter lại quyết tâm theo đuổi tôi, người nhà khuyên tôi ra nước ngoài cho khuây khỏa, tôi đã đi Anh một chuyến. Đến lúc tôi trở về, Dụ càng trở nên lạnh nhạt, từ chối đính ước mà hai gia tộc đưa ra”.
“Cô nghe rõ chưa, cô An…” Lan Nhã nở một nụ cười ý tứ sâu xa, khoan thai nhấn mạnh, “Hôn nhân giữa tôi và Dụ là số trời đã định, vả lại chúng tôi còn có nền tảng tình yêu. Sự xuất hiện của cô chẳng qua là một của anh ấy, hay có thể nói là chất điều vị, sau khi anh ấy thấy hết những gì mới mẻ ở cô, tự khắc sẽ nghĩ cho gia tộc, nghĩ cho bản thân. Tới khi đó, cô em tóc xoăn dễ thương sẽ phải kết thúc thế nào đây?”.
Bàn tay nắm chặt điện thoại của An Tín rớm một lớp mồ hôi, cô dứt khoát đặt nó lên mặt ghế bên cạnh, đưa tay lấy cốc trà uống mấy ngụm. Bắt gặp ánh mắt chán ghét của người đẹp phục trang tinh tế đối diện lướt qua, cô dứt khoát đặt nó lên mặt ghế bên cạnh, đưa tay lấy cốc trà uống mấy ngụm. Bắt gặp ánh mắt chán ghét của người đẹp phục trang tinh tế đối diện lướt qua, cô nghĩ một chút rồi đáp: “Thế này đi, chỉ nghe một mình cô tự đánh trống tự thổi kèn thật vô vị, để tôi gọi Dụ Hằng cùng đến”.
“Thế này đi, chỉ nghe một mình cô tự đánh trống tự thổi kèn thật vô vị, để tôi gọi Dụ Hằng cùng đến”.
Vẻ khinh thường trong mắt Lan Nhã càng rõ rệt:
“Tôi biết những cô gái trẻ như cô nhất định sẽ bám chặt lấy Dụ không buông, nên đã nói trước vói cô của Dụ rồi, cô ấy đồng ý hôm nay sẽ gặp nói chuyện vói Dụ. Nếu cô không tin, bây giờ có thể qua đó, để xem anh ấy nghe cô hay nghe cô mình. À, quên mất không nói vói cô, cô của Dụ, Ms Hàng Dĩnh là quý cô có tiếng toong giới thượng lưu, cũng là nữ hoàng không nói hai lòi của giới điện tử, toàn bộ các xu thế trào lưu đều do bà ấy dẫn đầu. Cô nghĩ xem vói bộ dạng kém cỏi của mình thi sao lọt được vào mắt bà ấy đây?”.
An Tín đương nhiên không thể gọi điện, một là trạng thái ghi âm không cho phép, hai là cô biết Lan Nhã tuy đáng ghét, song có thể ngẩng đầu nói hết những lòi đó nhất định là bởi đã có chuẩn bị trước, cô thua là thua ở chỗ Dụ Hằng chưa từng công khai thân phận của cô, vói tình hình hiện nay, nhiều nhất cũng chỉ là hai người phụ nữ đang tranh giành một người đàn ông, chứ không đơn giản là vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận đang xử lý những vấn đề lịch sử còn sót lại của bạn gái cũ.
Mà kể cả như thế thì đã sao, vẫn phải giữ lấy phong độ, yêu cầu của bố vói cô rất đơn giản, chỉ cần “cấp nhân chi cấp, dụng nhân chi trường, tĩnh tọa thường tư kỷ quá, nhàn đàm mạc luận nhân phi” (1) là được.
(1) Giúp người cần giúp, dùng người đúng sở trường, tĩnh tâm ngồi lại suy ngẫm điều mình đã làm, tán gẫu không bàn luận chuyện sai trái của người khác.
Cho nên An Tín vẫn giữ nụ cười lễ độ, suy nghĩ một chút mới đáp: “Cô Lan, cô càng nói càng để lộ sự lo sợ của mình; dù cho lóp hóa toang kia che đậy rất khéo. Tôi chỉ hỏi cô một câu thôi - nếu tôi chẳng là cái gì như các người đã nói, vậy các người sao phải gióng trống khua chiêng đòi tách tôi ra khỏi Dụ Hằng? Sợ tôi làm ảnh hưởng đến anh ấy? Hay là


XtGem Forum catalog