Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

sợ rằng liên minh lợi ích cao quý của các người bị kẻ bình dân là tôi đây làm yếu đi?”.
Hàng mi dài của Lan Nhã khẽ động đậy, che lấp tia sáng lóe lên toong mắt, cô lặng lẽ thu dọn đống chi phiếu đem ra làm điều kiện trên bàn, đối diện vói vẻ không mảy may quan tâm của An Tín, mặt để lộ thất bại hiếm thấy. Cô gái ngồi đối diện trước sau bình chân như vại, môi cô mím đến sắp nứt cả ra.
“Được thôi, cô đã cố chấp như thế, tôi sẽ nói cho cô biết hai chuyện. Nếu nghe rồi mà cô vẫn kiên quyết ở lại bên Dụ, vậy cứ đợi xem kịch hay đi”.
“Xem ra cô Lan đã đổi chiến lược rồi nhỉ, định uy hiếp tôi chăng?”
“Uy hiếp?” Lan Nhã cười lạnh, gạt mớ tóc dài, phất một đường óng ả màu hạt dẻ, “Một tiểu nha đầu như cô, có thể uy hiếp tôi sao? Cô đề cao bản thân quá rồi thì phải?”.
An Tín buông tay: “Được thôi, cứ coi là tôi đề cao bản thân đi, chị có gì thì nói mau đi”.
Lan Nhã cầm túi da có Logo tiếng Pháp lên, lôi ra một tờ giấy phô tô lại, “xoạch” cái ném lên bàn, lạnh lùng nói: “Giấy chứng nhận của bệnh viện Victoria ở Anh, có thể chứng minh hai năm trước tôi từng làm phẫu thuật phá thai ở đó, đứa bé bị phá có nhóm máu O, người bố trên phương diện sinh học là Dụ Hằng”.
Sắc mặt An Tín thoắt cái trắng bệch. Lan Nhã quan sát kỹ sự thay đổi của cô, nhạo báng: “Tôi biết cô nghe những lời tiếp sau đây có thể sẽ thấy vui hơn, song tôi phải nói rõ với cô, cô chỉ là tiểu nha đầu chưa trải sự đời, so với người có hậu viện lớn mạnh như tôi, cô chẳng là gì hết, cô - chỉ - như - phiến - lá - rụng - mà thôi”.
An Tín nhìn đôi môi mấp máy của cô ta, trong đầu trống rỗng, chỉ nghe lặp đi lặp lại một câu nói duy nhất: “Người bố trên phương diện sinh học là Dụ Hằng…”
Lan Nhã tiếp tục nói: “Tôi vì Dụ Hằng mà gặp phải cái điều tồi tệ nhất trong đời người - từ sau khi làm phẫu thuật phá thai, bác sĩ nói tôi không thể mang thai được nữa. Đúng, cô không nghe nhầm đâu, tôi bị thứ bệnh quái ác hệt như mẹ cô vậy, vô sinh suốt đời”.
Hai chữ vô sinh như cú tát giáng vào An Tín, một người phụ nữ cả đời không thể có được đứa con tiếp nối huyết mạch của mình, điều đó nghĩa là gì cô hiểu rõ hơn ai hết. Mẹ cô sau khi lấy bố cô đã phải chịu đựng bao nhiêu soi mói, chịu đựng bao nhiêu chỉ trỏ từ những con buôn, ngày ngày bước cùng mẹ qua những con phố dài, cô đương nhiên hiểu rất rõ.
Nhưng mẹ cô là người lạc quan, chứ không dữ tợn như khuôn mặt Lan Nhã đối diện cô lúc này. Lan Nhã sau khi tiết lộ bí mật ấy, những ngón tay đặt trên bàn co quắp lại, trắng xanh như đang gắng sức, song trên mặt vẫn giữ nụ cười xinh đẹp: “Tôi vì Dụ mà chịu khổ như thế, tôi không thể không có anh ấy”.
Lòng bàn tay An Tín không ngừng đổ mồ hôi, trong tim như mọc thêm cánh tay, không ngừng đánh vào chỗ đau của cô. “Đây chính là những gì cô đã nói với Dụ Hằng hôm đó sao? Lấy đứa trẻ để uy hiếp anh ấy, bắt anh ấy phải bắt đầu lại với cô?”.
“Cô thì biết gì chứ?” Giọng điệu Lan Nhã đột ngột trở nên gay gắt, “Nếu không phải cô làm người thứ ba xen vào, anh ấy sao có thể từ chối chịu trách nhiệm với tôi? Cô xem cái vẻ ích kỷ của cô, chỉ biết mình sống vui vẻ, căn bản không quan tâm nếu chuyện này vỡ lở, anh ấy sẽ phải hứng chịu biết bao chỉ trích và trách móc?”
An Tín mím chặt môi, cô kìm chế rất lâu mới khó khăn mở miệng: “Cô đơn phương xua đuổi tôi, vô ích thôi, Dụ Hằng mới là nhân vật then chốt, tôi muốn nghe quyết định của anh ấy”.
“Ha ha, nực cười, đúng là chuyện nực cười”. Lan Nhã nhìn An Tín cười mãi không thôi, tiếng cười lanh lảnh cùng cái liếc xéo cho thấy cô ta khinh miệt đến nhường nào, “Không phải cô cứ quấn lấy anh ấy, anh ấy liệu có nhận cô là bạn gái không? Cô cũng không nhìn lại mình xem, tiểu nha đầu vô danh vô lợi, có thể mang lại được gì cho anh ấy chứ…”
“Này, bà cô, câu này chị nói không đúng rồi. Nếu Dụ Hằng là loại đàn ông dựa vào món lợi của phụ nữ mang lại, tôi còn không thèm theo đuổi nữa cơ”.
Tiếng cười của Lan Nhã đột ngột dừng lại: “Cô gọi tôi là gì cơ?”
“Bà cô”.
“Cô đúng là thứ đàn bà thiếu hiểu biết lại còn vô lễ”.
An Tín đứng dậy, cánh tay gác lên bàn vươn nửa người ra, đối diện với gương mặt sửng sốt của Lan Nhã. Cô vừa quan sát vừa nói: “Khóe mắt chị đã có nếp nhăn rồi, kem dưỡng có đắt tiền đến đâu cũng không che nổi mấy nếp nhăn ấy đâu, à, tôi khuyên chị đừng động đậy, động một cái là phấn rơi lả tả; lại nói chị luôn mồm gọi tôi là tiểu nha đầu, nếu chị không phải bà cô của tôi, sao tôi phải chịu đựng sự thô lỗ của chị chứ?”.
Gương mặt như sứ tinh xảo của Lan Nhã dần nứt nẻ. Cô trợn mắt nhìn gương mặt nghiêm túc trước mặt hồi lâu, rồi thẹn quá hóa giận, vung tay ra một cái tát. An Tín nhanh mắt nhanh tay, lùi lại sau một bước, tránh được sự nhục mạ của cô ta.
Hai người lạnh lùng nhìn nhau. Ngực Lan Nhã thoáng nhấp nhô, cô ta lấy lại hơi thở, cười phá lên: “Vẫn còn một chuyện nữa, cô không tò mò sao?”
An Tín đứng nhìn cô bằng nửa con mắt, không đáp.
“Sớm biết cô mặt dày thế này, sống chết không chịu rời xa Dụ Hằng, tôi đáng lẽ nên nói cho cô biết sớm hơn - Dụ bị dị ứng với cô”.
“Dụ