Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1687 lượt.
bị dị ứng với mớ tóc xoăn của cô”.
Vẻ mỉa mai trong mắt Lan Nhã như con dao, sáng loáng ánh thù hận. “Đừng làm ra vẻ không thể tin được như thế, tôi còn tưởng cô qua bốn lần làm Dụ phát sốt lên như thế, trong lòng ít nhiều cũng có sự chuẩn bị, biết là có liên quan đến cô chứ. Chậc chậc, xem ra sự thực này lại cho thấy cô vô tri thế nào, vô tri đến độ không thấy rằng mình đang làm hại anh ấy, chỉ yên tâm thoải mái hưởng thụ niềm vui ở bên anh
An Tín mặt trắng bệch đứng nguyên tại chỗ, môi mím chặt muốn nứt ra, không thốt nên lời. Nếu nói chứng vô sinh trước đó đối với cô chỉ là cú xung kích, thì bây giờ chứng dị ứng này đã phát triển thành cú đả kích chí mạng. Cảnh Dụ Hằng mồ hôi lạnh đầm đìa cô đã thấy, làn da nóng như phải bỏng của Dụ Hằng cô cũng đã chạm, nếu có thể, cô thà rằng những thứ ấy phát tác cả lên cô, thay cho những đau đớn của anh, chứ không để người cô yêu phải chịu đựng. Đầu óc cô hỗn loạn, đủ thứ âm thanh tạp nham ầm ĩ đập vào màng nhĩ, hành hạ thần kinh cô. Lan Nhã chầm chậm quan sát phản ứng của cô, mím môi cười nhạt, lấy từ túi da ra một tấm danh thiếp, đập lên mặt bàn. “Đây là điện thoại bác sĩ riêng của Dụ Hằng, Helen, có gì thắc mắc, cô có thể gọi đến hỏi cho rõ, xem tôi có bịa đặt sinh sự hay không”.
An Tín như người chết đuối, sắc mặt nhợt nhạt. Cô cố gắng kiềm chế ngón tay đang run rẩy, cầm tấm danh thiếp lên. Lan Nhã như muốn đập tan hoàn toàn niềm tin nơi cô, lại lạnh lùng nói: “Đương nhiên, Dụ nhất định sẽ yêu cầu Helen giữ bí mật này, có điều tôi với Helen là chỗ quen thân, tôi có thể chịu trách nhiệm với lời nói của mình, bằng thái độ chán ghét cô của Helen, cô ấy không việc gì phải giữ kín điều đó, suy cho cùng thì mỗi lần Dụ phát sốt, chẳng phải cô ấy lại được phen bận tối tăm mặt mũi đó sao?”
An Tín suy sụp ngồi phịch xuống, đến bây giờ, cô mới hiểu nguyên nhân Dụ Hằng muốn cô đội mũ mỗi lần hẹn hò. Anh đang chịu đựng sự giày vò mà dị ứng mang lại, còn cô thì đang tận hưởng niềm vui thích mà hẹn hò đem đến.
Cô như thế có phải là quá vô tri không? Có phải là quá ích kỷ không?
An Tín giận dữ trách móc bản thân, trong khi đả kích ấy còn chưa thôi, một rắc rối khác lại nối đuôi kéo đến - “An Tín, theo mẹ về!”.
Trong hương trà lan tỏa, giữa bầu không khí tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng mẹ. Tấm bình phong truyền lại tiếng người va chạm, đúng lúc An Tín đang do dự, gương mặt sát khí đằng đằng của mẹ đã tới trước mặt cô.
“Mẹ, mẹ, sao mẹ lại ở đây?” Cô hoảng hốt lo sợ hỏi.
Bà An hung tợn nhìn Lan Nhã, chỉ vào khuôn mặt đang nở nụ cười đắc thắng ấy mà nói: “Con đàn bà này đã tới tìm mẹ từ lâu, nói con gái mẹ làm bồ nhí, phá hoại hôn nhân người khác, mẹ đã đuổi cô ta đi.
Mẹ đi chợ về, trợ lý của cô ta lại gọi điện cho mẹ, bảo mẹ đến tiệm trà mà lấy chứng cứ, vừa mới đây thôi, ở trong góc kia, tên trợ lý đáng chết đó giữ chặt lấy vai mẹ, bắt mẹ nghe hết câu chuyện của con và cô ta”.
An Tín nhìn gương mặt đã trở nên trắng bệch và thân hình còn đang thở hổn hển của mẹ, trong lòng cảm thấy bất an. Cô nhanh chóng bước tới xoa dịu mẹ, vỗ vỗ lưng bà nói: “Mẹ, mẹ đừng nổi nóng, chúng ta ngồi xuống uống chút nước đã được không?”
“Uống gì mà uống?” Bà An cầm cốc trà lên, đập cái rầm một tiếng, nước trà bắn tung tóe xuống chân Lan Nhã khiến cô ta phải cau mày lại.
“Mẹ thường ngày dạy dỗ con thế nào hả? Có con đàn bà mũi hếch lên trời đến chà đạp con, con phải làm thế nào? Vừa rồi con đàn bà này chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mũi con mà chửi rủa rồi, con sao có thể kém cỏi thế chứ, không biết chửi lại hay sao?”
An Tín bắt đầu lúng túng: “Mẹ, mẹ đừng nổi cáu, ngồi xuống đã được không? Con nghe mẹ hết mà”. Bàn tay không ngừng vỗ vỗ lưng bà không dám ngơi nghỉ.
Bà An càng nói càng bốc hỏa, bà vung tay, chống nạnh đứng yên: “Cô tên là Lan Nhã phải không? Một người đàn bà vô sinh còn đi khắp nơi rêu rao, thì có khác gì con gà mái già không đẻ được trứng còn không biết thân biết phận làm loạn cả tổ lên chứ, tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại, cô hiểu không hả? Trẻ trung phơi phới, suốt ngày chỉ biết tranh giành đàn ông, không giành được thì chạy đến đây giở thói lưu manh, cô thích cút đâu thì cút đi cho khuất mắt tôi”.
An Tín hạ giọng nói: “Mẹ, mẹ, đừng nói thế, nể mặt cô Lan một chút”.
Lan Nhã liên tục lắc đầu, trên mặt hiện ra nụ cười không sao tin nổi: “Đúng là thô lỗ, chả trách nuôi được đứa con gái như thế”.
Cô ta đứng dậy hai tay ôm lấy người, cao giọng gọi phía góc bình phong: “Chụp lại cả rồi chứ, Alex, lát nữa đem ảnh chụp chính diện của cô An đây tung lên mạng”.
“Cô dám!”, không đợi An Tín lên tiếng ngăn cản, bà An đã hét tướng lên: “Nhà họ An chúng tôi tuy nghèo, nhưng con gái chúng tôi biết trân trọng danh tiếng của mình, không như cái loại không biết xấu hổ nhà cô!”
An Tín thấy hơi thở mẹ càng lúc càng gấp, căn bản không để tâm đến sự giúp đỡ hoàn toàn phản tác dụng của bà, cô sợ đến run rẩy chân tay. “Mẹ! Mẹ!
Mẹ nhìn con được không? Đừng nghe lời cô ta nói! Nào, hít thở sâu, chúng ta cùng hít thở sâu nào - Đúng, cứ thế, hít vào trước