Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

ý, lòng tôi chán chường, cứ làm trái ý, gây thêm áp lực cho họ, hy vọng họ có thể chủ động buông tha tôi”.
An Tín âm thầm tiêu hóa câu trả lời chấn động ấy, lại nói: “Cậu bây giờ đang lên, tiền đồ sáng sủa, cứ thế rời bỏ không thấy đáng tiếc chút nào sao?”
Chính Nam đẩy gọng kính râm trên mũi, bước đến trước mặt cô, cúi nhìn cô: “Tôi chỉ biết, nếu tôi còn chần chừ thì cô gái ấy sẽ chạy theo người đàn ông khác mất”.
An Tín vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu: “Người cậu thầm yêu không biết sao?”
Khóe môi Chính Nam nhếch ra một nụ cười, lạnh nhạt nói: “Cô ấy là một chú heo con, cái gì cũng không biết”.
An Tín nhớ lại câu thầm yêu mười hai năm cậu nói trên sân khấu, cảm thán: “Cô gái đó thật may mắn mới được cậu coi trọng như thế”.
Cậu lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu bước đi.
Hai người tiếp tục bước trên đường núi, trời tối dần. Chính Nam làm mặt lạnh bắt An Tín giải thích chuyện điện thoại, An Tín kể một lượt từ nguyên nhân đến kết quả, cậu nghe xong bèn cười chế nhạo: “Kể ra Lan Nhã cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài nhỉ, cô cũng không biết mà đề phòng trước”.
Cứ nhắc đến chuyện này An Tín lại bực, cô đứng tại chỗ thở hổn hển một lúc lâu lấy lại tinh thần, mới đáp lại: “Tóm lại người phụ nữ đó chính là tai họa, Dụ Hằng không thể thích cô ta được”.
Cậu vẫn nguyên nụ cười chế nhạo: “Boss của các cô trước nay vẫn thích người đẹp, làm sao cô biết lần này anh ta đổi khẩu vị rồi?”
“Tôi đương nhiên là biết chứ, bởi anh ấy đã nhận tôi làm bạn gái rồi”.
Chính Nam chợt quay đầu lại, khuôn mặt ánh lên bóng tịch dương còn sót lại, gọt đi chút hanh hao. Cậu kéo đầu An Tín lại, dắt cô bước về trước, cũng không bận tâm xem cô bị ghì đến đau cả cổ, ba lô sau lưng xiêu vẹo đập lên cánh tay họ.
“Này, cậu tự nhiên lên cơn gì thế hả, tôi sắp bị ghì chết rồi đây này”.
“Vẫn lớn tiếng nói được như vậy, chứng minh cô còn khỏe lắm”. Chính Nam lạnh lùng túm chặt gáy cô, bắt cô bốn mắt nhìn nhau với cậu, “Hay là cõng tôi đi, đúng lúc tôi hết hứng đi tiếp rồi”.
Một con chim núi kêu cạc cạc bay qua đầu họ, một lát sau, một con khác cũng cạc cạc bay qua.
Hai người họ vẫn bất động. Là bởi cậu đang đè lên lưng cô không cho động đậy.
Đúng lúc ấy, một giọng già nua chen ngang vào, giọng to át cả tiếng nổ động cơ. “Tôi bảo này chàng trai, sao lại thiếu hiểu biết đến thế? Vợ thì mỏng manh thế kia, sao có thể để cậu ép thành trái lê được chứ?”
Ông bác cưỡi trên chiếc máy kéo cũng đã “có tuổi”, xình xịch chạy tới, vẫy họ lên xe.
Chính Nam nhìn cả xe rơm rạ với nửa thùng lá cải trắng, ngẩn tò te. An Tín đoán chắc cậu chưa ngồi phương tiện giao thông cơ giới hóa kiểu này bao giờ, bèn trèo lên trước, giơ tay về phía cậu: “Xem ra sau này tôi phải đổi tên mới được, đổi thành Áp Lê Sơn Đại”(7).
(7) Ngôn ngữ mạng, “áp lê” đồng âm với “áp lực”, đều là /yali/, áp lê sơn đại: áp lực lớn tựa núi.
Xe nông lại xình xịch lên đường, ống khói phía trước nhả khói cuồn cuộn, phả vào người hai kẻ ngồi sau, mặt mũi chân tay lấm lem bẩn thỉu. An Tín mở mắt xem phản ứng của Chính Nam, khẽ nói: “Cố chịu một chút, sắp tới rồi”.
“An Tín, cô có thể nói cho tôi biết không? Đây rốt cuộc là quái vật lôi ra từ xó xỉnh nào thế, đã xóc suốt dọc đường thì chớ, lại còn phải rửa mặt bằng khói đen nữa là sao?”
Xe va phải đá kêu rầm một tiếng, hai người ngồi sau nảy lên không trung. An Tín đợi mông rớt xuống tấm chắn sắt, vội túm chặt lấy mép không buông, ấp úng nói: “Xe cũ là thế đấy”.
Chính Nam bên kia vẫn bị ném lên không trung, chưa rớt xuống. Cậu thò tay túm hàng rào sắt, An Tín nhắc: “Chỗ đó xa quá, túm lấy tấm chắn trước đã”. Cậu đợi rớt xuống ghế, túm chặt tấm chắn, cô lại tốt bụng nhắc: “Đừng giẫm lên rơm rạ, dễ ngã lắm đấy”. Nghe cô nói vậy, cậu vội vàng thu chân ra sức túm chặt, bác trai đằng trước lại xóc nảy lên, cậu thủ thế không vững, trượt thẳng vào đống rơm rạ.
Soái ca ngã vào đống lá cải với rơm rạ, An Tín nhìn mà phá lên cười ha ha. Chính Nam một tay khua đống rơm rạ bay tứ tung ra, lạnh lùng nói: “An tóc xoăn, hôm nay mà không lột được da cô thì tôi không phải là người họ Nguyễn!"






Cậu giơ tay kéo người cô, gáy cô đập xuống ghế xe kêu cái “cộc”, đau đến độ cô không ngừng kêu ui da ui da. Sắc mặt cậu trở nên hốt hoảng, xoay đầu cô lại xem khắp một lượt, còn lấy tay lần sờ xung quanh.
“Đừng, đừng cử động, xem xem có chảy máu không nào”.
Xe lại tròng trành nghiêng ngả, hai người họ cùng nảy tung lên, rồi lại rớt xuống bịch bịch. Sau cùng hai người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, rồi cùng nhau cười phá lên.
Bảy giờ tối, chiếc xe bay trên mây xanh qua chặng đường bôn ba cuối cùng cũng đến Viện điều dưỡng Sơn Thôn. Tới trước cửa, Chính Nam kéo An Tín lại hỏi: “Mẹ cô thích con trai thế nào?”
“Như cậu đó, giả bộ ngoan ngoãn chút là được”. An Tín... vô tư đáp: “Chúng ta đi tắm rửa, thay quần áo trước đã”.
“Cô nhìn thấy rồi sao?”
Cô ngẩn ra: “Thấy cái gì cơ? Nhảy á?”
Bất thình lình một luồng hơi ấm lướt qua sau cổ cô, làm