Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

nó không thể quên được Dụ Hằng, muốn trở về bên hắn, khóc lóc cầu xin tôi nghĩ cách giúp nó. Tôi thấy Dụ Hằng ở bên cô, liền xúi Lan Nhã tách hai người ra, muốn xem xem tình cảm hai người rốt cuộc sâu đậm đến đâu, có sâu sắc đến độ không quan tâm đến thân phận và những chuyện tồi tệ trong quá khứ của nhau không. Cô đừng trợn mắt với tôi như thế, tôi cũng là bị ép thôi”.
“Lan Nhã quả nhiên đã tách được hai người ra, nhưng những chuyện xảy ra sau đó vượt ngoài dự liệu của tôi – Dụ Hằng vẫn không chấp nhận Lan Nhã, không cho nó bước vào cửa, bất luận nó nói gì cậu ta cũng không gặp, chỉ kiên quyết nói đứa bé đó không phải của cậu ta, cậu ta chưa từng đụng vào một sợi tóc của nó. Còn cô thì sao? Hàng ngày vẫn hi hi ha ha chạy tới chạy lui, cũng không thấy cô quay lại tìm Dụ Hằng, càng không có vẻ gì là đau lòng. Gặp cô hai lần, không phải đang chơi ván trượt thì là đang ăn, đến sự dè dặt tối thiểu cũng không thấy...”
“Lan Nhã thua rồi, tôi cũng thua rồi, thất bại vì tâm thái của hai người, bởi hai người thật sự rất kiên định. Dụ Hằng đưa Lan Nhã về chỗ mẹ tôi, đưa cho họ một bản báo cáo, khiến cả già lẫn trẻ ngồi trong hoa viên không nói nên lời.
Đúng, có thể cô đã đoán ra, đó chính là báo cáo xét nghiêm máu gửi về từ Anh. Có dấu xác nhận của cơ quan thẩm quyền, nhóm máu trong hồ sơ gốc của đứa trẻ bị sảy là AB, bố đẻ là một người đàn ông khác”.
An Tín tò mò nhìn Cash, hỏi: “Sao anh lại kể những chuyện này với tôi?”
Cash dựa lưng vào màn che, thở ra một hơi khói, nhếch mép cười: “Bởi lương tâm trỗi dậy. Tôi hiểu lầm Dụ Hằng hai năm nay, toàn đối đầu với cậu ấy, cậu ấy ngoài việc muốn tẩn cho tôi một trận cũng không gây khó dễ gì, đều là tôi gây chuyện rắc rối, muốn cướp cô gái của cậu ấy. Cô xem, cậu ấy lại đang tìm cô kìa, cô không ra đó sao?”
An Tín trốn vào trong: “Không cần đâu, tôi với anh ấy đã chia tay lâu rồi, mẹ tôi đến giờ vẫn nhớ tên anh ấy, cứ nhắc đến chữ Dụ là lấy cờ-lê đánh tôi”.
Đó đều là sự thật, sau lưng cô đến giờ vẫn chưa hết tím, cánh tay cũng có vết bầm xanh, đủ biết mẹ khi ấy ra tay ghê đến thế nào.
Cash vẫn cười gian xảo: “Cô nói thế là bật đèn xanh cho tôi sao? Muốn nói cho tôi biết tôi vẫn còn cơ hội?”
Cô kinh hãi nhìn anh ta: “Đầu anh bị đứt dây thần kinh hay sao? Nghe không hiểu lời tôi nói?”
“Phong Nham”, một giọng nói lạnh lùng vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của họ.
An Tín giờ mói biết tên thật của Cash là Phong Nham, cũng là một kẻ đầu đất.
Bóng dáng Dụ Hằng chậm rãi bước ra từ sau rèm sân khấu, ánh trăng lờ mờ vương trên mặt anh, lập tức cảm giác ngũ quan lập thể có chút lạnh lùng. Anh kéo cổ tay An Tín, lôi cô ra sau lưng, lạnh lùng nói với Cash đang đứng dựa tường: “Đừng có nhắmvào cô ấy! Ai cũng được, ngoại trừ cô ấy”.
Cash khoanh tay, ngậm điếu thuốc cười: “Người ta đã từ chối tình cảm của cậu rồi, cậu còn luyến tiếc không chịu buông tay làm gì”.
Dụ Hằng phớt lờ anh ta, quay người khẽ nói với An Tín: “Tiết mục sắp bắt đầu rồi, em đi trước đi”.
An Tín chỉ chờ có thế, giằng tay ra đi vào bên trong.
Sau lưng vẫn vang lên tiếng Cash cười nhạo: “Tôi đã nói rồi mà, cậu Fữe[?'> cô ấy giữa chừng, cô ấy nhất định sẽ bay đi mất - cậu nhìn vẻ trốn tránh cậu của cô ấy bây giờ mà xem, có khác gì lửa đốt chân mày — OK, OK, tôi biết cậu đai đen lục đảng!8!, đừng coi thường cánh tay của tôi...”
[7'> Bỏ
[8'> Lục đẳng huyền đai: đẳng cấp trong võ karate
Cô đi càng nhanh hơn.
Phía trước đại sảnh dựng lên một sân khấu hình bán nguyệt, hai bên căng màn che nhung thiên nga, nối với cửa ngách làm thành sân khấu tạm thời. Các cô gái của từng phòng ban đứng trên sân khấu tranh tài khoe sắc, từ talk show (9), đến cắt may thời toang, biểu diễn trên sân khấu chữ T,... tiết mục nào cũng đặc sắc, An Tín xem mà há hốc mồm.
(9) Hùng biện.
Tài năng, thật sự là quá tài năng. Cô không thể ngờ, những đồng nghiệp thường ngày bị bó buộc km mít trong bộ đồng phục lên sân khấu lại trở nên hoạt bát đến vậy, nhìn Trương Mỹ Nhã khoác áo lông chồn chẳng ăn nhập gì, diễn vai mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết đến là thành công, cô cười đến lú cả người.
Bi kịch rất nhanh đã đến.
An Tín đứng bên cánh gà sân khấu, đột nhiên từ trong màn sân khấu thò ra một bàn tay, không nói không ràng tóm cổ cô lôi ra sau sân khấu. Nừ tổ trưởng tổ khai thác của tổng bộ liên tục hẻt hò gì đó, cùng lúc đó cùng có rất nhiều người xông đến bên cạnh du thuyết (10), cô nghe một lúc, hiểu được đại khái vấn đề.
(10) Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chù trương của mình.
Tổ khai thác không có tiết mục tham dự, bèn mời đoàn Dự kịch (11) của tinh đến diễn, diễn viên nam Dương Ngọc Xuân vừa gọi điện thoại, nói bị tắc đường không tới được... nhưng diễn viên nừ thì đà hóa trang xong xuôi ngồi đợi rồi, tiết mục tiếp theo là tới họ hát “Hoa Tường Hội”.
(11) Còn gọi là tuồng Hà Nam, là một trong những loại tuồng săn khấu có tầm ảnh hưởng nhất tại Trung Quốc, lưu hành ở khu vực tỉnh Hà Nam.
An Tín