XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/979 lượt.

g.
Bạc Băng cười rồi khóc…
Cô nói: Sư huynh, em yêu anh!
Cô đã yêu một người không bằng cầm thú!

Cả đời Bạc Băng uống rượu không quá ba lần.
Lần đầu tiên, là hôm tốt nghiệp đại học, trong buổi tiệc chia tay, cô say, ôm bạn cùng phòng khóc một trận.
Ngày hôm sau đầu đau như muốn vỡ ra, Bạc Băng thề sẽ không bao giờ uống rượu nữa.
Đây là lần thứ hai, cảm nhận được khắc sâu vào tâm trí cô chính là: Đời người đôi lúc không chịu được một lần say mê!
Cô tình nguyện mỗi ngày say mê chết trong lòng anh, không cần tỉnh lại!
Lần thứ ba…
So với đêm nay, anh còn điên cuồng hơn, cũng cầm thú như thế mà đặt cô lên giường.
Đem cô cắn thành những mảnh vụn.
Bạc Băng không còn sức lực để phản kháng anh, cô nhìn anh, nhìn xem anh không bằng cầm thú như thế nào.
Anh thật sự như thế.
Tay anh mạnh mẽ đặt lên đầu gối cô, nhanh chóng tách hai chân cô ra…
Rất đau, so với lần đầu tiên còn đau hơn!
Thế giới đang lay động của cô đột nhiên trầm xuống, chìm vào đáy biển, không còn cảm giác, cô cảm nhận được từ nay cô sẽ bị chết chìm trong cái thế giới đó.
Từ đó về sau, cô cai rượu triệt để!
Không bao giờ uống rượu nữa!!!
***
Hoan lạc, phóng túng cùng với say rượu, sau khi tỉnh lại cảm nhận duy nhất của Bạc Băng là đầu đau như muốn vỡ ra, dạ dày co thắt, ngoài ra cô cảm thấy như xương cốt không còn tồn tại trong cơ thể mình nữa, cả người ê ẩm mệt mỏi.
Cô ấn ấn huyệt Thái Dương mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là bức rèm màu xanh nhạt được kéo kín, hoàn toàn không có một khe hở.
Một cảm giác lo lắng dần hình thành từ đáy lòng Bạc Băng. Bởi vì chỉ có phòng của Diệp Chính Thần mới có bức rèm màu xanh nhạt như thế này, cho dù là đêm hay ngày, không ngờ là nhanh đến thế.
Bạc Băng nhớ lúc anh bị thương, cô giúp anh quét dọn phòng, thuận tay vén bức rèm lên, để ánh nắng chiều gay gắt chiếu vào phòng anh.
Anh lập tức kéo bức màn lại, che kín không còn khe hở.
Cô hỏi anh tại sao.
“Thói quen.” Anh nói.
“Thói quen không thấy ánh sáng?”
Anh nở nụ cười, đôi mắt híp lại thành một đường hẹp dài, khiến trong lòng người khác không khỏi lo sợ mà liên tưởng đến nụ cười đen tối phóng túng: “Thói quen làm những chuyện không có ánh sáng à?”
Nếu như lúc đó không phải anh đang bị thương một tay, có lẽ cô sẽ sợ đến mức tung cửa mà tháo chạy.
Lúc ấy, cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cô sẽ tỉnh giấc trong phòng của anh…
Nhìn xung quanh phòng, cô thấy Diệp Chính Thần đang ngồi trước laptop chăm chú xem tư liệu tiếng Nhật.
Tay phải anh đặt lên con chuột, ngón tay anh không trượt bánh xe trên đó, mà nhẹ nhàng click chuột, thong thả nhưng có tiết tấu…
Bạc Băng chống hai tay lên giường ngồi dậy, cố gắng không phát ra tiếng làm kinh động đến Diệp Chính Thần đang ngồi trước máy vi tính.
Bắt đầu từ tháng tư, sau khi khai giảng học kì mới, giáo sư Tanaka tạo áp lực cho anh rất lớn, nào là thực tập lâm sàng, xem tư liệu, viết bài phát biểu… Những công việc này cứ quấn lấy anh, làm anh cực kì mệt mỏi.
Nhưng anh vẫn không hề than phiền, cũng không hề bực bội, không cần biết giáo sư giao cho anh bao nhiêu việc, anh đều cố gắng hoàn thành tốt nhất, hoàn mỹ nhất.
Chỉ có Bạc Băng biết, anh thật sự rất mệt.
Cô kéo nhẹ tấm chăn, tiếng ma sát rất nhỏ vang lên kinh động Diệp Chính Thần.
“Tỉnh rồi à.” Diệp Chính Thần thấy cô thức dậy, lấy ly trà xanh trên bàn mang đến cho cô, xoa xoa trán của cô: “Em có đau đầu không? Có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Bạc Băng kéo cao chiếc chăn lên, che đậy phần lớn cơ thể, chỉ để lộ đôi vai: “Đau, toàn thân em đều đau.”
“Uống một chút đi.” Anh đưa ly trà lên miệng cô.
Bạc Băng uống một hớp, nước trà có mùi vị chua chát, bằng nhiều năm kinh nghiệm học y, cô biết đây không phải là nước trà bình thường: “Thuốc à?”
“Ừ, thuốc giải rượu và làm dịu cơn đau. Ngoan nào, uống đi.”
Anh đối xử với cô như một đứa trẻ, dùng lời nói dịu dàng để dỗ dành cô, sự dịu dàng của anh có thể ghìm chết cô.
Bạc Băng khẽ cắn răng, cố gắng nuốt hết phần thuốc.
Làm bệnh nhân của anh, đừng nói thuốc đắng, uống chất arsenic(1) cô cũng chấp nhận.
(1) Arsenic: một chất có trong thiên nhiên, dùng nhiều có thể gây ra bệnh ung thư, thậm chí là tử vong.
Anh tỏ vẻ rất hài lòng với biểu hiện ngoan ngoãn của cô, anh khen thưởng cô bằng một nụ hôn lên trán. Đúng lúc đang ngọt ngào nhất, điện thoại của anh vang lên, anh nhìn thoáng qua màn hình điện thoại.
“Anh nói chuyện điện thoại một lát.” Diệp Chính Thần cầm điện thoại bước ra ban công, mặc dù anh nói rất ít, nhưng vẻ mặt của anh lại vô cùng chăm chú, lúc này so với vẻ mặt thường ngày, anh như một con người khác.
Rất nhanh sau đó anh trở lại, vội vàng thu dọn một số đồ dùng: “Nha đầu, anh có việc gấp, phải đi Tokyo một chuyến.”
“Ờ, khi nào anh đi?”
“Bây giờ.” Anh cầm đồ dùng vừa thu dọn bước vội đến cửa, không nán lại dù chỉ một phút.
“Gấp như vậy… Anh ăn sáng xong hẵng đi.”
“Không được.” Anh đi đến cửa, sau đó lại quay lại, hôn nhẹ vào trán cô: “Anh sẽ trở v