Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/977 lượt.
i đến sao?”
“Không phải lúc nào cũng đúng. Lần này sớm vài ngày.”
Anh buông tay, thở dài: “Anh đi tắm nước lạnh đây.”
Khi Diệp Chính Thần tắm xong bước ra, Bạc Băng đã thay quần áo khác, nấu cho anh một bát mỳ cay Thành Đô. Nhìn anh đang ăn như hổ đói, bao nhiêu buồn bực trong lòng Bạc Băng đều tan biến hết, nếu một người không bận đến mức tối mày tối mặt thì không thể nào để bản thân đói đến như vậy.
“Anh ăn từ từ thôi.” Cô đưa ly nước cho anh: “Rốt cuộc là anh đi Tokyo, hay là đi Ethiopia?”
Anh vẫn đang cắm cúi ăn, đương nhiên đối với loại đề tài này anh sẽ không muốn trả lời.
Bạc Băng chuyển sang một chủ đề khác hay hơn: “Em xem tin tức, nói là ở khu Shinjuku Tokyo có hai người Trung Quốc chết, anh có nghe nói không?”
Trên mặt anh vẫn không có biểu hiện gì, nhưng mì được kẹp trên đũa thì rơi xuống: “Ừ, anh có nghe nói.”
“Là hội người Hoa ở Nhật Bản báo thù sao?”
Diệp Chính Thần giương mắt nhìn cô, rất hiếm khi thấy được ánh mắt xâu xa như vậy của anh: “Em nghe ai nói?”
“Tin tức Yahoo nói.”
“À, đều là tin đồn, cụ thể là chuyện gì đó xảy ra, anh cũng không rành lắm.” Trực giác của phụ nữ nói cho Bạc Băng biết, Diệp Chính Thần nhất định có chuyện giấu cô, nhất định là có.
Ăn xong, cô cởi áo và trèo lên giường, anh bước đến đứng bên cạnh giường, kéo chăn đắp kín người cô: “Lát nữa anh sẽ trở về ngủ cùng em.”
“Đừng đi.” Tay cô nắm chặt tay anh, dùng vẻ mặt đáng thương mà nhìn anh: “Em nhớ anh…”
Anh thở dài một hơi, xốc chăn lên vào nằm cạnh cô.
Bạc Băng nhanh chóng co người vào lòng anh, để mùi hương của anh vây lấy người cô. Có một vài thứ khi đã nếm qua thì sẽ nghiện và không thể từ bỏ…
Anh không nói lời nào, nhanh chóng vòng tay ôm cô, hương vị của anh bao quanh người cô, cảm giác này đặc biệt rất an toàn.
Cô nhẹ nhàng đưa tay sờ lên mặt anh, xương gò má anh đang gồ lên: “Sư huynh, anh làm sao vậy? Tâm trạng anh không được tốt à?”
“Không có.” Anh trả lời một cách qua loa.
Anh không muốn nói, Bạc Băng cũng không muốn truy hỏi. Cô nhắm mắt lại.
Hai thân thể cọ xát, từng đường cong hoàn mỹ trên cơ thể cô hòa vào những đường cong gập ghềnh trên cơ thể anh. Áp sát, gần sát, tay anh tìm đến ngực cô, tiếp theo môi anh lại bao trùm lên ngực cô, tiếp đó… Người anh đè lên người cô.
Hơn mười phút sau, cả hai ngồi dậy, cố gắng hồi phục lại hô hấp đang rối loạn…
Anh lại xuống giường.
“Anh đi đâu vậy?” Cô hỏi.
“Tắm.”
Bạc Băng lau lau bầu ngực đang ươn ướt, là đêm đầu mùa hạ, không khí rất khô nóng sao. Cô nhớ không rõ anh đã tắm đến lần thứ mấy rồi trở về, anh ngồi cách xa giường cô: “Vi khuẩn em nuôi thế nào rồi?”
“Đừng hỏi nữa, lại chết nữa rồi, em chưa bao giờ thấy loại vi khuẩn nào khó nuôi như vậy.”
“Là loại vi khuẩn nào?”
“Phó giáo sư nói đây là nghiên cứu mới của bọn họ chế tạo ra một loại vi khuẩn ức chế tế bào ung thư.” Cô cũng không biết là loại vi khuẩn nào, tóm lại rất khó nuôi dưỡng, cô đã cố gắng làm theo tất cả sự chỉ dạy của giáo sư để tạo ra môi trường sống tốt nhất, nhưng vẫn không thể nuôi dưỡng được.”
“Em lấy bài viết thực nghiệm đưa anh xem.”
“À.” Bạc Băng bò xuống giường lấy máy vi tính đưa cho anh, cẩn thận thuật lại quá trình thực nghiệm cho anh nghe.
Đêm không ngủ, cô và anh ngồi ở trên giường thảo luận vấn đề học tập. Không biết trời sáng từ khi nào, một vài tia nắng ban mai đang phát ra ánh sáng hư ảo…
Bạc Băng lẳng lặng co người ngủ trong lòng anh, nửa đêm, anh bỗng nhiên nắm lấy tay cô, mồ hôi lạnh trên trán anh toát ra liên tục.
“Cậu cố gắng kiên trì một chút…” Anh vẫn nhắm mắt, nói lời mê man vì nằm mộng.
Bạc Băng ngồi dậy, đẩy người anh: “Sư huynh, anh làm sao vậy?”
Diệp Chính Thần cau mặt, nhíu chặt đôi mi, anh vẫn chưa tỉnh lại, miệng anh cứ lặp đi lặp lại một câu.
“Nha đầu, em phải tin anh!”
“Em tin anh, em vẫn luôn tin.”
Nghe câu trả lời của cô, anh bình tĩnh trở lại, buông tay cô ra.
Bạc Băng dựa sát vào lòng anh, gối đầu lên bờ vai anh, tay đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp đập nặng nề của trái tim anh.
Cô tin anh, nhưng có thể anh không tin cô, bất kì điều gì anh cũng không nói với cô!
Tình yêu mà không có sự tin tưởng, những hứa hẹn sẽ như lâu đài được xây bằng cát, dù rất xa hoa, nhưng sớm hay muộn cũng sẽ sụp đổ, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Sau khi chính thức công bố yêu nhau. Quan hệ của Bạc Băng và Diệp Chính Thần ngoại trừ việc ngủ cùng một giường thì dường như không có gì thay đổi so với trước kia. Hằng ngày, anh vẫn đến phòng nghiên cứu bằng siêu xe BMW, trong khi cô thì vẫn dùng chiếc xe đạp còn mới 80%, mỗi ngày mồ hôi đổ như mưa đạp xe đến trường học và đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Không phải là Diệp Chính Thần không quan tâm đến cô, cũng không phải là cô khác người. Đôi lúc anh muốn đưa cô đến trường, đương nhiên cô sẽ cảm thấy rất thích, nhưng suy nghĩ kĩ lại, anh và cô ai cũng bận rộn, thời gian nghỉ ngơi lại khác nhau, muốn cùng đi, rồi cùng về, thì phải thay đổi thời gi