Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.
u. Anh ấy sẽ thay đổi, mãi cho đến lúc anh ấy có thể gặp được người thay đổi sở thích của anh ấy.”
Do dự một lát, cô quyết định tự nói với chính mình: “Người và người không giống nhau, Diệp Chính Thần và bạn trai của Dụ Nhân cũng không giống nhau.”
Tham quan phòng ngủ xong, Dụ Nhân lại đưa cô đến phòng sách. Giá sách trong phòng dường như không có sách, chỉ có một vài quyển sách tiếng Nhật.
Trong đó có một quyển [Bệnh Lý Lâm Sàng'>.
“A? Cô học y à?” Bạc Băng có chút tò mò.
“Đúng vậy, tôi học chuyên ngành lâm sàng.”
“Trùng hợp vậy sao, sư huynh cũng học lâm sàng…” Nói xong, Bạc Băng cầm cuốn [Bệnh Lý Lâm Sàng'> lên, tùy tiện lật vài trang, nhìn thoáng qua, sau đó cô lập tức khép lại, trả lại lên giá sách.
Bạc Băng hít sâu nói: “Thật xin lỗi, tôi muốn đi toilet một chút.”
“Ở bên kia.”
Dụ Nhân chỉ về phía cuối hành lang, Bạc Băng vội vàng bước nhanh về hướng Dụ Nhân chỉ.
Đứng trong phòng vệ sinh, Bạc Băng dựa lưng vào cửa, hai chân cô run run. Tầm mắt nhìn về một chỗ, một bộ dụng cụ rửa mặt được đặt chỉnh tề phía bên phải, khăn mặt được vắt khô, được treo ngay ngắn một bên…
Đây cũng là thói quen của Diệp Chính Thần, sau khi cô và anh sống cùng nhau, ngoại trừ đồ trang điểm của cô để bừa bãi, thì vị trí bên phải thuộc về anh. Anh đặt đồ dùng cá nhân của mình rất chỉnh tề ở một chỗ, khăn mặt được vắt khô cũng treo sang một bên, cô không được động đến.
Đúng vậy, thói quen này cô có thể cho rằng là trùng hợp, nhưng chữ viết trong cuốn sách đó tuyệt đối không phải là trùng hợp.
Chữ viết sắc sảo đó rất quen thuộc đối với cô.
Bạc Băng rửa mặt, ép chính mình phải tỉnh táo trở lại.
Cô cầm tờ khăn giấy lau mặt, bước ra cửa.
Dụ Nhân đứng ở cuối hành lang chờ cô, ánh mặt trời chiếu vào lưng cô ta, hình dáng bóng râm làm cho người khác không khỏi liên tưởng đến một người mẫu nào đó của Đài Loan, đôi chân gợi cảm, khí chất tao nhã hiền lành, còn có giọng nói rất điềm tĩnh.
Nếu cô là đàn ông, cô cũng sẽ động tâm, cũng sẽ muốn chinh phục…
Nhưng mà, có thể cất giấu một người phụ nữ như vậy trong một căn nhà xa hoa, thì không phải là việc mà bất kỳ một người đàn ông bình thường nào cũng có thể làm được.
Bạc Băng tự nói với chính mình, người đàn ông đó chắc chắn không phải Diệp Chính Thần, Diệp Chính Thần không có sức hấp dẫn như vậy.
…
Bạc Băng cùng uống trà và trò chuyện với Dụ Nhân đến trưa.
Hai người đã nói những gì cô hoàn toàn không nhớ rõ. Chỉ nhớ là trà rất đắng, Bạc Băng đoán rằng Dụ Nhân đã để hoàng liên(2) vào trà.
(2) Hoàng liên: một vị thuốc đông y, có vị rất đắng, có tác dụng kháng viêm, kháng khuẩn, trị tâm hỏa, can hỏa…và rất nhiều tác dụng khác.
…
Sau khi về phòng trọ, cô uống rất nhiều nước, nhưng miệng vẫn cảm thấy đắng, cô ngồi lên giường, ngơ ngác nhìn chữ “Chính” tràn ngập trên mặt tường, nhìn thật lâu.
Diệp Chính Thần gọi điện thoại báo cho Bạc Băng biết rằng tối nay anh sẽ về ăn cơm. Vì thế cô rửa mặt thật sạch, vào bếp làm vài món ăn anh thích nhất, đều là những món cay Tứ Xuyên, làm xong, vừa dọn thức ăn lên bàn thì anh cũng vừa về đến.
Trong lúc ăn cơm, Bạc Băng gắp một miếng thịt gà để vào bát của anh, cười nói: “Hôm nay em đến nhà Dụ Nhân uống trà.”
“Hử?” Diệp Chính Thần dừng đũa một lát, sau đó lại gắp miếng thịt gà, chậm rãi ăn.
“Nhà của cô ấy rất ấm áp.”
Anh nuốt xuống phần thức ăn trong miệng: “Thật không? Có ấm áp giống như nhà chúng ta không?”
Cô nhẹ bước đến gần Diệp Chính Thần, ôm thắt lưng anh từ phía sau. Có lẽ anh vừa mới tắm, hương thơm trên người anh cực kì mát mẻ.
Bạc Băng thoáng nhìn lên xấp tư liệu anh đang xem, nếu cô đoán không nhầm, thì đó chính là nơi mà mùi hương kia phát ra…
Cô cảm thấy trong lòng có một chút xót xa. Rằng cho dù Diệp Chính Thần có cố gắng che giấu cẩn thận tất cả mọi chuyện đến đâu đi chăng nữa, cuối cùng cũng không bằng phụ nữ hiểu lòng phụ nữ, cũng không bằng suy nghĩ độc đáo của Dụ Nhân.
Bạc Băng cắn mạnh vào bên phải cổ của Diệp Chính Thần, anh bị cắn bất ngờ, vội vàng né tránh.
Một người cắn, một người né tránh, ngược lại càng khiến cho dấu răng càng sâu, một vệt máu hồng chảy ra.
Anh sờ sờ dấu răng, xoay người bổ nhào về phía cô, gỡ bỏ chiếc khăn tắm đang quấn trên người cô…
Trong lúc đó, trên giường đang vô cùng bừa bộn.
Lại là một màn thở dốc cùng rên rỉ quen thuộc, thân thể và thân thể quấn lấy nhau.
Trong suốt quá trình ấy, cô cắn mạnh vào người của anh, cô hận mình không thể lưu lại những vết cắn vĩnh viễn cũng không phai mờ ở những nơi kín đáo nhất trên cơ thể của anh, khiến anh sau này cho dù là bất kỳ cuộc hoan ái nào của anh cùng người phụ nữ khác đều phải nhớ đến vết cắn của cô hôm nay.
Anh nói hiếm khi thấy được cô cuồng nhiệt như vậy, điều đó thật sự là làm cho anh vừa mừng lại vừa lo, cho nên anh sẽ phá lệ dịu dàng cùng cô một lần, phá lệ đồng cảm cùng cô một lần.
Thực ra, lần triền miên này đối với anh mà nói là muôn vàn tình cảm dịu dàng, là cảm xúc mã