Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/964 lượt.

hắc là ai cũng có thể đoán ra được.
Đoán mò là một chuyện, sự thật hoàn toàn được bày ra trước mắt lại là một chuyện khác.
Một giây đó, cô đau đớn cắn mạnh vào mu bàn tay mình, nước mắt không ngừng tuôn ra, từng giọt, từng giọt nối tiếp nhau.
Bạc Băng có chút căm ghét bản thân mình, tại sao cô lại không đi Kobe, tại sao lại ở đây chờ, tại sao cô lại bắt bản thân mình phải tận mắt chứng kiến điều mà trong lòng cô đã sớm biết được đó là sự thật? Tại sao? Tại sao?
Bây giờ đã tận mắt chứng kiến được tất cả, ngoại trừ làm cho bản thân đau khổ hơn, hoàn toàn không còn ý nghĩa gì hết!
Bạc Băng lặng người đứng dưới tàng cây, hoa Ngọc Lan tung bay trong gió.
Cô nhớ đến rất nhiều việc, nhớ đến lần đầu tiên Dụ Nhân đến cửa hàng tiện lợi, nhớ đến nụ cười lạnh nhạt của cô ta, nhớ đến lần chạm mặt đầu tiên của Diệp Chính Thần và Dụ Nhân ở cửa hàng tiện lợi, một cái bắt tay chào hỏi lễ phép…
Bạc Băng lại nhớ đến đêm hôm đó, Dụ Nhân lái xe nhắm thẳng về phía cô… Đại khái là cô ta nhìn thấy cô, thậm chí thấy rất rõ. Cô còn nhớ bàn tay lạnh như băng của cô ta nắm lấy ngón tay của cô, nói rằng cô ta rất ngưỡng mộ sự đơn thuần của cô…
Bạc Băng bước đến vài bước, đứng ở phía đối diện, nhìn căn nhà của họ.
Cô đứng trong bóng tối, ngọn đèn trong phòng phản chiếu hai bóng người lên bức màn. Cô đang do dự có nên bước tới hay không, có nên đối mặt với sự thật phũ phàng này hay không, bỗng nhiên cửa bất ngờ bật mở, Diệp Chính Thần bước ra.
Cô không nghĩ anh lại quay ra nhanh đến như vậy, một chút lúng túng khiến cô đứng yên tại chỗ.
Từ phía sau Dụ Nhân đuổi theo, giữ chặt tay anh: “Khuya rồi, đêm nay anh đừng về.”
Diệp Chính Thần trầm tĩnh trả lời: “Dụ Nhân, cô nên làm tốt việc của cô đi, việc của tôi không cần cô phải quan tâm.”
Anh mở cửa xe ra, đang muốn lên xe, thì Dụ Nhân bỗng nhiên nở nụ cười.
“Anh sợ sao?” Ánh trăng dừng lại trên mặt Dụ Nhân, nụ cười của cô ta làm cho người khác phải sởn gai ốc: “Anh sợ cô ấy biết quan hệ của em và anh sao?”
Diệp Chính Thần không trả lời.
Ý cười của Dụ Nhân càng trở nên sâu hơn nữa: “Anh không phải nói cô ấy yêu anh, tin tưởng anh, dù anh có làm gì, cô ấy vẫn sẽ quyết tâm đi theo anh sao… Vậy thì anh sợ cái gì?”
Diệp Chính Thần gằn từng chữ một: “Tôi cảnh cáo cô, cô không được làm chuyện gì tổn thương đến cô ấy.”
Bạc Băng chợt cảm thấy lạnh lẽo, từng cơn gió lạnh thổi ùa vào tấm lưng cô.
Hai chân của cô đang run rẩy kịch liệt. Hình ảnh trước mắt bỗng nhiên trở nên hư ảo. Lúc này cô mới chợt nhớ ra cả ngày nay cô vẫn chưa ăn gì, sớm biết sẽ đau lòng đến mức tổn hao sức khỏe như thế, cô nên ăn nhiều một chút!
“Anh sợ em làm tổn thương cô ấy, hay là sợ cô ấy rời khỏi anh?” Dụ Nhân vén vén mái tóc, bước đến gần Diệp Chính Thần: “Em tiếp cận cô ấy, không có mục đích gì khác, chẳng qua em chỉ muốn biết, cô ấy là dạng phụ nữ như thế nào. Hiện giờ thì em đã biết, cô ấy là người ngay thẳng, có lòng tự trọng và tự ái…”
Diệp Chính Thần lạnh lùng cắt đứt lời nói của Dụ Nhân: “Cô muốn gì?”
“Em muốn đánh cược với anh.” Dụ Nhân bình thản nói: “Nếu cô ấy biết quan hệ của em và anh, cô ấy nhất định sẽ rời khỏi anh!”
Bạc Băng cố gắng đứng vững, muốn nghe được, hiểu được ý nghĩa kín đáo cất giấu trong lời nói của họ. Nhưng cô thật sự không hiểu, họ rõ ràng không có tranh cãi, nhưng trong từng câu từng chữ họ thốt ra lại có sự đối chọi ngầm rất gay gắt.
Vì đang ở trong đêm tối nên Bạc Băng không thấy rõ biểu cảm trên gương mặt của Diệp Chính Thần, nhưng cô có thể cảm nhận được một phong thái khiến người khác phải sợ hãi của anh: “Cô đang uy hiếp tôi?!”
Dụ Nhân lắc đầu, giọng nói có phần cầu xin.
“Em chỉ muốn anh ở lại bên em…”
Diệp Chính Thần nhìn Dụ Nhân thật lâu, anh không lên xe. Anh dùng lực, đóng mạnh cửa xe.
Chứng kiến những cảnh tượng như vậy, Bạc Băng cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa, hai chân cô mềm nhũn, cả người ngồi bệt xuống mặt đất. Diệp Chính Thần bị tiếng động cực nhỏ của cô kinh động, anh nhìn về phía cô. Cô cũng nhìn anh, rõ ràng cô và anh chỉ cách nhau có vài mét, nhưng vì sao cô lại cảm thấy anh xa cách như vậy, xa đến mức dường như không thể nào chạm đến được…
Bạc Băng cố gắng dựa thân mình vào thân cây bên cạnh, từ từ đứng lên, chậm rãi bước về phía anh. Phía trước là một vườn hoa xinh đẹp, nhưng cô lại cảm thấy bản thân giống như đang tiến đến một vách núi đen như mực, từng bước, từng bước mà tiến đến vách núi đó.
“Anh thích cô ấy sao?” Cô hỏi.
Diệp Chính Thần sửng sốt, vội vàng giải thích: “Em đừng hiểu lầm, anh và Dụ Nhân không có gì hết.”
Dụ Nhân nở nụ cười, ý cười thật sự vui vẻ: “Chuyện đã tới bước này anh còn muốn lừa dối cô ấy.”
“Cô im miệng cho tôi!” Diệp Chính Thần không hề nhìn Dụ Nhân dù chỉ một lần, hai tay anh căng thẳng nắm lấy cổ tay Bạc Băng, giống như sợ cô chạy mất. Dụ Nhân thật sự im lặng, sau đó cô ta hoàn toàn không nói gì thêm.
Ánh mắt Bạc Băng xuyên qua sự trầm mặc của anh, rồi nhìn về phía Dụ Nhân. Dụ Nhân cũng nhìn cô và Diệp Chính Thần bằng ánh nhìn trầm tĩnh