Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/962 lượt.

, trên mặt cô ta không biểu hiện bất kì cảm xúc vui, buồn hay tức giận nào.
Bạc Băng bỗng nhiên sợ hãi, cực kì sợ giây phút này, bởi vì cô có cảm giác, Dụ Nhân không có kinh ngạc, cũng không có lo sợ.
Dường như từ đầu đến cuối cô ta đều như chỉ đang chờ đợi, chờ đợi tất cả mọi việc cứ xảy ra như thế này.
Bạc Băng ngây ngốc nhìn vẻ mặt xinh đẹp của Dụ Nhân, cô thật sự, thật sự muốn thấy rõ sau khi tháo bỏ chiếc mặt nạ xinh đẹp kia xuống, gương mặt thật của cô ta sẽ như thế nào.
Diệp Chính Thần hỏi cô: “Em có tin anh không?”
Cô đương nhiên tin anh, cho dù bị bất ngờ khi thấy chiếc rèm cửa trong nhà Dụ Nhân, thấy chữ viết của anh trong quyển sách, cho dù ngửi được mùi nước hoa J’adore trên xấp tư liệu của anh. Nhưng cho dù là như vậy đi chăng nữa cô vẫn luôn có niềm hy vọng, vẫn không thể chấp nhận sự thật mà ngồi ở đây cả ngày chỉ để xác nhận sự thật.
Nhưng mà, hiện tại… Lời nói dối cũng như chiếc áo khoác ngoài lộng lẫy, cuối cùng cũng bị cởi bỏ, hoàn toàn phơi bày trước mắt cô. So với tưởng tượng của cô thì sự thật này có phần xấu xa hơn.
Cô còn có thể tin anh sao?
Bạc Băng lau nước mắt, nhìn anh nói: “Em tin anh, cho nên anh đừng lừa dối em, anh nói thật với em đi, anh và cô ấy rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?”
Anh vẫn kiên định trả lời cô: “Không có quan hệ gì hết!”
“Vậy thì tại sao anh có chìa khóa nhà của cô ấy? Tại sao trước mặt em anh tỏ ra không hề quen biết cô ấy? Tại sao cô ấy lại cam tâm tình nguyện phối hợp che giấu sự thật với anh? Tại sao cô ấy lại muốn anh ở lại bên cạnh cô ấy?”
Diệp Chính Thần nắm tay cô, nắm chặt lòng bàn tay cô.
Anh nói: “Anh đã từng nói với em, anh không có tự do… Tất cả những việc xảy ra, anh không thể nào kiểm soát được…”
Anh nói: “Em đã nói, dù có bất kì điều gì xảy ra, em cũng đều tin anh.”
Anh nói: “Hiện tại, anh chỉ muốn hỏi em một câu, em có tin anh không? Tin lời nói của anh, thì em đừng hỏi thêm điều gì nữa.”
Đừng hỏi thêm điều gì nữa sao… Cô không làm được, cô không có được sự khoan dung như Dụ Nhân.
Bạc Băng chậm rãi rút tay về, cố gắng gạt đôi tay đang nắm lấy cổ tay của cô. Trước mắt cô, hình ảnh của anh dần tối lại, tay của cô không ngừng run rẩy.
“Nha đầu?”
Bạc Băng cởi chiếc đồng hồ trên tay cô ra, để vào trong tay của anh, nói một câu cuối cùng: “Thật sự xin lỗi, em không có được sự ‘khoan dung’ mà anh muốn, chúng ta chia tay đi.”
Anh đã từng nói, chia tay là quyền lợi của cô. Mà cô, ngoại trừ quyền lợi này ra, hoàn toàn không còn điều gì khác. Bạc Băng bước đi, ngẩng đầu lên, cô nhìn lên bầu trời, cố gắng để nước mắt không rơi xuống.
Anh không đuổi theo. Cô và anh đã kết thúc, hoàn toàn kết thúc.
Cô và anh kết thúc như vậy sao?
Cứ nghĩ đến mọi việc đã kết thúc, chân của cô trở nên yếu đuổi hẳn, giống như không thể chống đỡ nổi sức nặng của chính mình.
Bạc Băng bước đi nhanh hơn, cô muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này, bỗng nhiên cô thấy trời đất quay tròn…
Cô thật sự đã không còn chống đỡ được nữa, thân thể chao đảo ngã xuống, bỗng nhiên được một đôi tay mạnh lẽ nâng đỡ.
Sau đó, cô không biết gì nữa.

Trong lúc hôn mê, Bạc Băng cảm giác được có người đang hôn cô, đầu lưỡi trắng mịn, cố chấp xâm nhập vào khoang miệng cô, một dòng sữa nóng chảy qua mặt lưỡi cô, làm mềm đi cổ họng đang khô khốc của cô.
Dạ dày trống rỗng đã bắt đầu khát vọng hương vị ngọt ngào ấy, cô mơ mơ màng màng nuốt xuống phần sữa, dòng sữa ấm nóng chảy vào dạ dày, mang lại một cảm giác vô cùng dễ chịu.
Một lần rồi lại một lần, cô muốn mở mắt ra xem người đó là ai, có phải là Diệp Chính Thần hay không, nhưng mi mắt cô nặng trĩu, nặng đến nỗi không tài nào mở ra được.
Sau đó, cô nặng nề đi vào giấc ngủ.






Khi vừa tỉnh lại, Bạc Băng thấy cô đang nằm trên giường của mình, Diệp Chính Thần đang ngồi bên cạnh giường cô.
Thấy cô tỉnh lại, anh lấy ly sữa trên bàn đưa cho cô.
Bạc Băng ngồi dậy, cười nhạt: “Hiện giờ mới tỏ ra ân cần, anh không biết là đã quá muộn rồi sao?”
“Em uống sữa trước đi, sau đó anh sẽ nói chuyện với em.”
“Chúng ta nói rõ mọi chuyện đi, Diệp Chính Thần, anh muốn em giống như Dụ Nhân, giả vờ như không biết gì, không quan tâm đến mọi chuyện ư? Xin lỗi em thật sự không làm được.”
“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, nói lời xin lỗi cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”
Cô và anh đã kết thúc, Bạc Băng một lần nữa tự nhắc nhở chính mình như vậy, bởi cô sợ bản thân mình quên mất điều đó.
“Quan hệ của anh và Dụ Nhân không như em nghĩ đâu.” Ánh mắt anh vô cùng chân thành và kiên định, mà sự kiên định đó làm cho người khác không thể kháng cự được mà lại tin tưởng anh: “Bố của Dụ Nhân và bố anh là bạn thân, anh và Dụ Nhân học cùng một trường đại học.”
Bạc Băng hoảng hốt: “Anh và cô ấy đã biết nhau từ lâu rồi?!”
“Ừ, quen biết nhau đã hơn mười năm.”
“Thanh mai trúc mã?” Bạc Băng chợt cười châm biếm. Lòng bàn tay cô lặng lẽ nắm chặt chiếc ly trống rỗng, chờ đợi anh nói tiếp.
“Không phải, anh thừa nhận Dụ