XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2731 lượt.

Diệp Trữ Vi cái gì cũng không mặc, trái tim cô không thể bình tĩnh nổi.
Diệp Trữ Vi cố tình muốn trêu chọc cô, một bên trật tự thay quần áo, một bên thấp giọng nói: “Em không vào đây giúp anh sao?”
“Anh tự mình mặc đi.” Cô quyết đoán cự tuyệt, biết rõ nếu cô đi vào thì cô khó bảo toàn mạng sống, như vậy cô tiêu rồi.
Vì thế, cách rèm vải mỏng manh, cô nhìn rõ dáng người anh ta, động tác anh ta thay áo lưu loát, đường cong vạm vỡ, chân rất dài, giống như một ngọn đèn đường trên phố.
Ánh mắt Bối Nhĩ Đóa chậm rãi di chuyển, nhịn không được liền liếc nhìn thêm mấy cái.
Thân hình của anh ta. . . . . . rất đẹp.
Chờ hai người thay xong áo tình nhân, thanh toán tiền, sau đó bọn họ cầm tay nhau đi khỏi cửa hàng.
“Vừa rồi em có thừa dịp anh đang thay áo nhìn lén hay không?” Đi được vài bước, Diệp Trữ Vi đột nhiên hỏi Bối Nhĩ Đóa.
“Không có.”
“Thật sự không có?”
“Thật chứ, cái rèm vải kia đâu có trong suốt, em có nhìn cũng không nhìn được gì.” Hiện giờ mặt cô không đỏ nên cô cũng không ngại nói dối.
“Hay là do mắt của em không tốt nhỉ?” Anh ta nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập ám chỉ, “Rõ ràng là anh nhìn thấy cả người đứng ở bên ngoài.”
“Ý anh là sao? Chẳng lẽ anh?” Cô có dự cảm không tốt.
“Ừ, anh nhìn thấy hết.” (Ý của bạn Diệp Trữ Vi là trước đó Bối Nhĩ Đóa thay đồ, bạn ấy nhìn thấy hết)
“. . . . . .”
Sau khi mua vé tàu hai người chờ ở sân ga, chậm rãi nghe thấy động tĩnh xung quanh.
“Hai người kia có phải là Bối Nhĩ Đóa và Diệp Trữ Vi không nhỉ?” Có người hỏi.
“Nhìn rất giống, nhưng không nhìn thấy mặt mũi, không rõ nữa.” Người còn lại trả lời.
“Chúng ta đến gần một chút xem sao.”
“Đúng rồi, hình như là bọn họ!”
Bối Nhĩ Đóa khẩn trương không dám nói lời nào, đồng thời cô dùng sức lôi kéo tay của Diệp Trữ Vi.
“Không sao, em cứ nhìn anh là được.” Anh ta an ủi cô.
Âm thanh xung quanh càng lúc càng to, dần dần mọi người túm lại thành một vòng tròn nhỏ, mọi người không đến gần bọn họ, hầu hết đều lấy điện thoại di động ra chụp ảnh đôi tình nhân nổi tiếng này.
Bối Nhĩ Đóa nhắm hai mắt lại, lựa chọn bình tĩnh đối mặt, may mắn cô nghe được tiếng xe lửa sắp tới gần.
Cuối cùng thời điểm này cũng đến, Bối Nhĩ Đóa mở to mắt, nhanh chóng rời khỏi đám đông.
“Chờ một chút.” Diệp Trữ Vi đột nhiên ở phía trên đầu cô nói, sau đó anh ta nghiêng người, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, Bối Nhĩ Đóa hoàn toàn chết lặng, Diệp Trữ Vi chỉ giải thích một câu, “Không có gì, đột nhiên chỉ muốn hôn em ở trước mặt mọi người.”
“. . . . . .”






Vốn dĩ Bối Nhĩ Đóa chỉ muốn gặp mặt Diệp Trữ Vi một chút, nhưng vì quá lưu luyến, ngoại trừ ăn cơm bọn họ còn đi dạo phố, vào quán cà phê, xem phim điện ảnh, buổi hẹn kết thúc thì trời đã tối.
Diệp Trữ Vi đưa Bối Nhĩ Đóa trở về, hai người đứng ở dưới lầu, Bối Nhĩ Đóa nhìn thấy Bối Hành An đang đứng gác tay sau lưng, ông đang thong thả dạo bước.
Cô tắt điện thoại gần năm tiếng hồ, trong lòng cảm thấy tội lỗi.
“Anh và em cùng đi qua đó.” Diệp Trữ Vi nói.
“Vâng.” Cô gật đầu.
Bối Hành An không nói thẳng ra bản thân ông lo lắng đều gì, sau đó ông ngắn gọn: “Lên lầu rồi nói.”
Bối Nhĩ Đóa nghe vậy thì nói: “Bố, bố chịu để Trữ Vi vào nhà rồi ạ?”
“Ừ.” Bối Hành An xoay người, có chút bất lực.
Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa đi theo ông, ba người bọn họ cùng nhau lên lầu.
“Ngồi đi.” Bối Hành An sau khi vào nhà thì kéo ghế dựa ngồi xuống, chìa tay ra hiệu cho Diệp Trữ Vi.
Diệp Trữ Vi thản nhiên ngồi đối diện ông.
Bối Nhĩ Đóa ngậm ngùi đứng gần đó.
“Con gái tôi cuối cùng cũng có đối tượng, nói thật, lòng tôi tương đối phức tạp.” Bối Hành An thừa nhận, “Tôi luôn lo lắng nó không biết cách xử lý về mặt cảm tình cảm, sợ nó chịu nhiều tổn thương, thành thử tôi hơi miễn cưỡng.”
Diệp Trữ Vi im lặng, thái độ anh ta khá bình tĩnh.
“Nhĩ Đóa rất thuần khiết, điều này không có nghĩa là tính cách nó trẻ con, trái lại, nó còn biết nghĩ cho người khác. Nếu nó thích cậu nó sẽ không tính toán chi li, tuyệt đối cũng không tổn thương cậu, cậu hiểu tôi nói gì chứ?”
“Chuyện này cháu rất rõ.” Diệp Trữ Vi trả lời.
Bối Hành An khẽ gật đầu: “Trong mắt người khác có lẽ nó không xinh đẹp, cũng không phải ưu tú nhất, nhưng đối với tôi nó chính là một cô gái tốt nhất, giao nó cho ai tôi cũng không yên tâm, điểm này tôi nghĩ cậu có thể hiểu?”
“Vâng ạ.”
“Dù sao tôi cũng là bố nó, không thể chăm sóc hay sống với nó đến già.” Bối Hành An nói xong cười gượng gạo, “Phải tìm một người đáng tin cậy, đối phương không nhất thiết giàu có, chỉ hi vọng người đó có thể chăm so