XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2702 lượt.

i kết hôn không để anh chạm vào em, xác suất này cực kỳ nhỏ.”
“. . . . . .”
Anh trai à, trong lòng anh nghĩ như vậy nhưng cũng không nên thẳng thừng nói với trưởng bối chứ. . . . . .
“Trừ chuyện đó ra, anh đồng ý đáp ứng hết tất cả các yêu cầu.”
“Khụ khụ, Trữ Vi, bố em là một người đàn ông bảo thủ, ông không thể chấp nhận được chuyện đó, chẳng lẽ anh không hiểu sao?”
“Nhĩ Đóa, em có thể cam đoan sao?” Anh ta hỏi lại.
“. . . . . .” Ở trong điện thoại đàm luận chuyện này, Bối Nhĩ Đóa luôn cảm thấy ngượng ngùng.
“Em có thể cam đoan nhẫn nhịn được không?” Giọng anh ta quyến rũ đủ để cô nhớ lại, “Anh nhớ được lần đó ở trong công viên, em ngoài ý muốn rất nhiệt tình phối hợp cùng anh.”
“. . . . . .”
Bối Nhĩ Đóa cứng họng hoàn toàn, cẩn thận ngẫm lại, rất nhiều lần cô bị Diệp Trữ Vi hớp hồn, nơi bị anh ta chạm vào đều trở nên kích thích, sự kích thích này lan tỏa nhanh chóng, khiến cô không nhịn được vừa muốn cận kề vừa muốn rời xa, càng ở gần anh ta cô càng không thể kìm nén, đôi lúc vượt quá tưởng tượng trong lòng phát sinh dục vọng. . . . . .
Chuyện thân mật giữa nam và nữ là những ham muốn lớn nhất của con người.
“Nhưng anh không cần thành thật đến vậy.” Nói tới đây, gương mặt cô nóng bừng, hạ thấp giọng, “Có một số việc anh không nói, em không nói, bố em vĩnh viễn không biết.”
“Ý em là, trước khi cưới chúng ta không cần bàn chuyện này với trưởng bối?”
“Đúng vậy.”
“Vậy khi nào thì em cùng anh bàn về chủ đề này?”
“. . . . . .”
Bối Nhĩ Đóa nói, “Anh lại nghĩ bậy rồi.” Đến giây thứ hai thì tim cô đập thình thịch, rất lâu mới bình tĩnh lại.
Trước khi ngủ, Bối Nhĩ Đóa tùy tiện mở weibo xem tin tức, thuận tiện trích dẫn một câu chuyện về anh chàng Lý Công, anh ta đã học thuộc lòng hàng trăm con số(2) để tỏ tình với bạn gái mình, đồng thời cô viết vào đó hai chữ cảm thán: “Thật giỏi.”
(2) Bên Trung Quốc có thể dùng con số thay chữ viết để tỏ tình. Vì dụ: 584.1314.520 = Anh xin thề, suốt đời anh yêu em
Ba phút sau, cô nhận được tin nhắn từ Diệp Trữ Vi.
“Anh cũng có thể.”
“Khoác lác.” Cô nói.
“Không tin sao, bây giờ anh gọi điện thoại đọc cho em nghe.” Anh ta chính thức đe dọa.
Trán cô lập tức đổ mồ hôi lạnh, nghĩ đến sắp gặp phải khổ hình, lập tức điều chỉnh ngôn từ: “Em tin, em đương nhiên tin, anh so với anh ta giỏi hơn, so với bất cứ kẻ nào cũng đều giỏi hơn, điều này anh không cần nghiệm chứng.”
“Em nghĩ như thế là tốt rồi.”
“. . . . . .”






Diệp Trữ Vi dám chủ động bác bỏ yêu cầu của Bối Hành An, về sau muốn hẹn hò với con gái ông thì càng không được.
Bối Hành An nhất quyết đóng quân tại nhà Bối Nhĩ Đóa, ông ngồi trên ghế sofa, một ly trà xanh, một cuốn tạp chí, ngẫu nhiên tháo mắt kính xuống lau, thổi khẽ rồi lại mang vào, tiếp tục kiên trì phòng thủ.
Bối Nhĩ Đóa từ trong phòng đi ra, nói thẳng: “Bố, tối nay con muốn ra ngoài ạ.”
Bối Hành An ngẩng đầu, cười đến ôn hòa: “Muốn đi đâu? Cùng với ai?”
“Cùng Trữ Vi ăn cơm ạ.”
“Thành thật? Chính trực?” Bối Hành An dở khóc dở cười, “Ở trước mặt bố của người yêu lại dám cam đoan chiếm đoạt con gái người ta?”
“Nếu đổi lại là người khác, khẳng định họ sẽ đồng ý, nhưng sau lưng sẽ không như vậy.”
“Rõ ràng cậu ấy muốn trước khi cưới chiếm đoạt con.”
“Bố, ý của anh ấy không phải như vậy.”
“Ý của cậy ta chính là như vậy.”
“Thậm chí có thật thì đó cũng là điều bình thường.” Giọng Bối Nhĩ Đóa yếu dần, nhưng cô cố gắng duy trì một cách tự tin, “Đó là sự khác nhau giữa hai thế hệ, bố không thể có suy nghĩ cổ hủ như thế, quan niệm bây giờ đã phát triển rồi.”
“Tư tưởng của bố, tám trăm năm sau cũng không thay đổi.” Bối Hành An thấm thía nói, “Nhĩ Đóa, trước kia bố dạy dỗ con thế nào? Làm con gái, về mặt tình cảm không thể yếu đuối, dễ dàng xúc động thì cũng dễ dàng tổn thương. Vào năm cuối đời của bà nội con, mỗi tuần bố đều đi đến bệnh viện mua thuốc bắc, mỗi khi đi ngang qua khoa phụ sản bố nhìn thấy trên hành lang có rất nhiều nữ sinh đang chờ phá thai, bạn trai của bọn họ đứng ở một bên nhai kẹo cao su sắc mặt vô cảm, bố nhìn còn thấy đau lòng.”
“Bố không thể vơ đũa cả nắm được ạ, Trữ Vi không phải loại đàn ông không chịu trách nhiệm.” Bối Nhĩ Đóa vì người nào đó nói hộ.
“Con quen biết cậu ta chưa lâu, không thế hiểu rõ đối phương nghĩ gì.”
“Bố, thời gian dài ngắn không quan trọng, có một số người quen biết cả đời, đến cuối cùng vẫn có thể trở nên xa lạ.”
Bối Hành An lắc đầu: “Con quá ngây thơ rồi, nếu không sẽ không kết luận nhanh vậy.”
“Làm thế nào bố mới có thể chập nhận Trữ Vi?”
Bối Hành An không nói chuyện.
Bối Nhĩ Đóa đưa tay