The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2688 lượt.

giúp ông đấm lưng, một lát sau đã bị ông đẩy ra, lấy lòng không có hiệu quả, cô chán nản đứng dậy về phòng.
Liên tục nhiều ngày, Bối Nhĩ Đóa và Diệp Trữ Vi không gặp mặt nhau, mãi đến hôm thứ bảy, Bối Hành An bị bạn bè gọi điện rủ rê đi câu, Bối Nhĩ Đóa thở dài một hơi, cô lập tức trang điểm, sau đó tức tốc chạy tới viện nghiên cứu tìm Diệp Trữ Vi.
Vốn tưởng rằng thứ bảy viện nghiên cứu không có người, ai ngờ Bối Nhĩ Đóa đi tới cửa thì gặp ngay Hoắc Tiểu Đồng.
Hoắc Tiểu Đồng dậm chân, trên miệng cô ta nguyền rủa: “Cao Hiển Âm, anh cho là anh tránh được tôi một ngày thì tránh được cả đời sao?! Anh là đồ vô dụng, lúc trước tôi bị mù rồi nên mới coi trọng anh! Ở cùng anh chẳng có ngày nào là tôi được thoải mái cả, đồ bất lực! Nói chia tay cũng không dám giáp mặt nói chuyện rõ ràng, quân khốn nạn, đồ cặn bã!”
Bối Nhĩ Đóa nghe được những lời này thì thấy cô ta thật đáng sợ, cô đợi Hoắc Tiểu Đồng không chú ý mới thừa dịp cúi thấp đầu nhanh chóng đi vòng qua cô ta, hướng về phía cửa phụ trốn thoát.
Hoắc Tiểu Đồng ngẩng đầu thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Bối Nhĩ Đóa đi vào lầu một gặp phải Cao Hiển Âm đứng ở cửa, sắc mặt anh ta hơi ngượng, cô không dám chào hỏi, trực tiếp đi lên lầu tìm Diệp Trữ Vi.
Diệp Trữ Vi mới từ phòng thí nghiệm đi ra, đang ở phòng nghỉ viết báo cáo, cửa phòng không đóng.
Bối Nhĩ Đóa nhẹ nhàng đẩy cửa, cô nhìn thấy Diệp Trữ Vi đang rất tập trung.
Anh ta còn chưa kịp cởi áo blouse trắng ra, cúi đầu nhìn báo cáo.
Viết đến đoạn “Nghiên cứu cho thấy, tuyến trùng đơn thuần thông qua bằng cách khống chế màng ối tách rời, có thể giết chết một loạt vi khuẩn lâm sàng” Ánh mắt anh ta đã bị một đôi tay mềm mại che kín.
“Đoán xem là ai.” Bối Nhĩ Đóa thay đổi giọng nói, giả giọng khàn khàn.
Ánh mặt trời chiếu qua kẽ tay cô, những ngón tay mỏng manh màu trắng trở nên ửng hồng, anh ta nhìn thấy rõ ràng.
“Cô là ai?” Anh ta hỏi lại.
“Ôi không.” Bối Nhĩ Đóa nới lỏng tay, quan sát anh ta, “Vài ngày không gặp, lẽ nào anh quên em rồi sao?”
Những âm cuối còn chưa kịp nói xong, một lực mạnh đã đè ngang hông cô, rất nhanh cô ngã vào lòng anh ta.
Anh ta cúi đầu, để mặt gần sát cổ cô.
“Cửa còn chưa có đóng.”
“Không sao, tạm thời không ai vào đây.”
“Vậy anh cũng đừng ghé sát vào cổ em, rất ngứa.”
Anh ta không hề động đậy, hai tay thuận thế vòng quanh eo cô.
Bối Nhĩ Đóa bị anh ta ôm vào trong lòng, một cử động nhỏ cô cũng không dám, ngoài miệng hờn dỗi: “Tại anh chọc giận bố em, ông ấy bây giờ không muốn cho em gặp mặt anh nữa.”
“Anh không muốn dối trá.” Anh ta nói.
“Anh biết cái gì là nói dối có thiện ý không? Nói thẳng như vậy khiến người ta hiểu nhầm anh là một tên lưu manh.”
Anh ta không lên tiếng.
Bối Nhĩ Đóa đột nhiên cảm thấy chóp mũi ngứa ngứa nhưng cô không thể làm gì được, tay cô bị hai cánh tay anh ta áp chế, giọng cô kháng nghị: “Tư thế này em không gãi mũi được.”
Diệp Trữ Vi nghe vậy thì bỏ một tay ra, đổi thành một cánh tay ôm lấy cô, ngón tay kia anh ta nhẹ nhàng xoa mũi cô.
“Sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy?” Anh ta nói.
“Trời nóng quá, mũi em không thích ứng được.” Bối Nhĩ Đóa hơi giận dỗi, anh ta luôn luôn thẳng thắng, tính tình này không thể thay đổi.
“Chạy tới đây mệt lắm?”
“Đương nhiên, em phải chen chúc ở trên xe bus mà.”
Anh ta buông lỏng cô ra, nói câu chờ anh một chút rồi bước khỏi phòng nghỉ, thuận tay đóng cửa lại.
Bối Nhĩ Đóa tìm được giấy thấm dầu ở trong ví, rút ra một miếng áp áp vào mặt, thuận tiện quan sát bản báo cáo phía trước.
Đều là những thuật ngữ cô xem không hiểu, chỉ có tiêu đề và chữ ký phía trên là cô hiểu được, chữ viết của anh ta rất đẹp, nắn nót gọn gàng, nhìn qua cứ tưởng là một tác phẩm nghệ thuật. Bên cạnh báo cáo còn có cây bút, máy tính và cuộn dây, cô không cảm thấy chán nản mà vẫn đứng nhìn rất lâu.
Phía xa xa là chiếc điện thoại di động của anh ta, cô thuận tay lấy qua, ngón tay trượt nhầm màn hình mới phát hiện màn hình không khóa, cô liếc mắt một cái thì thấy ảnh chụp trên màn hình di động, đó là ảnh chụp thời trung học, cô mỉm cười ngây ngốc trong hình.
Cô nhất thời kinh ngạc.
“Em xem lén cái gì đó?” Sau lưng truyền đến giọng nói trầm ổn.
Bối Nhĩ Đóa nhanh tay để điện thoại di động xuống, ho khụ khụ xấu hổ nói: “Em không có xấu xa như vậy, em chỉ muốn nhìn thử vẻ ngoài chiếc điện thoại di động của anh.”
“Em muốn xem thì cứ xem, nhưng bên trong điện thoại không có nội dung nào cả.” Anh ta nói, “Mỗi ngày anh đều xóa hết tin nhắn và lịch sử truy cập web.”
“Tại sao?”
“Để trống sẽ gọn gàng hơn.” Anh ta nói xong liền để một hộp kem vanilla và thìa đặt ở trên bàn.
“Là kem sao, em cũng đang rất muốn ăn.